Linh trí của Tống Vi Trần là do chính tay ta hủy diệt. Tuyệt đối không còn một tia. Trong trường hợp này, chỉ có thể là bản năng cơ thể. Ta kinh ngạc đến mức dở khóc dở cười.

“Nhà ai có tiên quân mà bản năng cơ thể lại là làm việc nhà vậy?”

Khi một đĩa sủi cảo trắng tròn nóng hôi hổi được đặt trước mặt, ta còn tưởng Tống Vi Trần chưa c.h.ế.t. Nhưng ánh mắt đục ngầu trống rỗng kia… Rõ ràng chỉ là một th* th/ể. Ta gắp một chiếc sủi cảo, nâng lên trước mặt Tống Vi Trần.

“Tiên quân, giao thừa vui vẻ.”

Hắn không để ý đến ta. Vĩnh viễn cũng sẽ không để ý đến ta nữa. Ta cúi đầu c.ắ.n một miếng sủi cảo, rõ ràng là nhân th!t lợn hành lá mình thích nhất, vậy mà chẳng nếm ra được vị gì. Gian bếp vẫn là gian bếp ấy, bát đũa vẫn đặt đúng chỗ hắn thường đặt, chỉ có người vẫn luôn cằn nhằn ta ăn chậm một chút đã không còn nữa. Ta từ Minh giới bắt h/ồn phách của Trần thị trở về. Theo lý mà nói, chính tu như Trần thị xuống Minh giới đáng lẽ đãi ngộ không tệ.

Nhưng bất kể nam nữ già trẻ, tất cả đều mang gông nặng, chân tay đeo xiềng. Xươ/ng trắng mục nát dữ tợn. Trên xươ/ng còn chi chít dấu d.a.o c.h.é.m búa bổ. Đó rõ ràng là Chú H/ồn Thuật do các đời tiên quân Tống thị dùng để thẩm phán tội h/ồn.

Kẻ trúng thuật khi còn sống sẽ từng khắc chịu cực hình lăng trì. Sau khi c.h.ế.t, h/ồn phách vẫn tiếp tục chịu khổ cho đến khi h/ồn phi phách tán. Trong lòng ta lập tức dậy sóng. Rõ ràng sử sách tiên môn ghi rằng Trần thị viên mãn quy ẩn.

Tại sao bây giờ lại thành bộ dạng này? Một h/ồn phách mục nát chỉ còn đầu lâu nhìn Tống Vi Trần đã biến thành hung thi bên cạnh ta, cười khặc khặc.

“Trời xanh có mắt!”

“Tống Vi Trần, tên bạo tiên lạm sát lạm phán như ngươi cuối cùng cũng có ngày hôm nay!”

Trong lòng ta lạnh đi. Một sợi tơ khôi lỗi b.ắ.n ra, đ.á.n.h nát nửa mặt đầu lâu.

“Là Tống Vi Trần nguyền g.i.ế.c các ngươi?”

Đầu lâu đ/au đớn, oán đ/ộc nói:

“Trầm Tội, ngươi giả vô tội cái gì?”

“Ta không tin năm đó Tống Vi Trần vì giữ thanh danh nên giả vờ c/ứu Trần thị khỏi tay ngươi, sau đó lại âm thầm dùng huyết mạch nguyền g.i.ế.c toàn tộc ta…”

“Chuyện đó, lúc hắn với ngươi lăn lộn trên giường chẳng lẽ không nói cho ngươi biết?”

Ta nhìn gông xiềng trên h/ồn phách Trần thị đang d.a.o động linh lực của Tống Vi Trần. Trong lòng vừa lo/ạn vừa hoảng. Những lời c.h.ử.i rủa của đầu lâu kia đáng lẽ phải khiến ta hả hê, bởi chúng chứng minh Tống Vi Trần cũng chẳng thanh cao như lời chính đạo ca tụng. Nhưng không hiểu sao ta lại chỉ muốn biết một chuyện: hắn làm tất cả những việc này từ khi nào, và vì sao chưa từng nói với ta một chữ. Năm đó, Tống Vi Trần chỉ bất chấp tính mạng ngăn ta xuống tay với Trần thị.

Ta chỉ cần ngọt ngào gọi một tiếng “Tiên quân ca ca”, hắn liền đỏ mặt thất thần, để ta dùng tơ khôi lỗi xuyên thủng trái tim. Sau đó hắn vội vàng chạy về tông môn. Chuyện hắn thẩm phán Trần thị, ta hoàn toàn không biết. Cái gì mà tiên quân thần tính từ bi.

Cái gì mà quang minh chính đạo. Toàn là ch.ó má. Rõ ràng chỉ là một tên đoạn tụ dơ bẩn, lừa đời lấy tiếng. Người Trần thị cũng bắt đầu m/ắng Tống Vi Trần. Những lời ô uế ấy ngày thường ta nghe bọn họ m/ắng mình đã thành quen.

Nhưng bây giờ dùng lên người Tống Vi Trần… Bỗng thấy vô cùng chói tai. Ta vung tơ khôi lỗi. đá/nh nát toàn bộ hàm của bọn họ. Thế giới lập tức yên tĩnh. Ta biết bọn họ cố ý chọc gi/ận ta. Muốn cầu c.h.ế.t giải thoát. Ta lại càng không cho bọn họ được như ý.

Ta không hiểu. Nếu Tống Vi Trần muốn b/áo th/ù cho ta, vì sao không để chính tay ta xử lý Trần thị? Vì sao phải giấu ta, âm thầm dùng Chú H/ồn Thuật? Nhưng hiện giờ hắn đã không thể trả lời. Trong lòng phiền lo/ạn, ta dẫn Tống Vi Trần trở về Tống thị.

Đệ t.ử Tống thị bận rộn qua lại. Khắp nơi đều treo đỏ kết màu. Trận thế lớn như vậy… Chẳng lẽ Tống Sơ Tuyết sắp thành thân? Tống Sơ Tuyết vừa nhìn thấy Tống Vi Trần đã lập tức nhận ra huynh trưởng bị ta luyện thành hung thi.

“Trầm Tội!”

“đ/ộc phu nhà ngươi!”

“Trả mạng huynh trưởng cho ta!”

Tống Sơ Tuyết rút ki/ếm, tấn công ta như bão tố. Rõ ràng quyết lấy tính mạng ta. Ta sao có thể ngồi chờ c.h.ế.t? Ta khẽ động tơ khôi lỗi, chuẩn bị nghênh chiến. Không ngờ Tống Vi Trần lại “soạt” một tiếng xông lên, giao chiến với Tống Sơ Tuyết.

Chiêu nào cũng hạ t.ử thủ với đệ đệ ruột. Nhưng ta hoàn toàn không hề ra lệnh cho hắn. Linh lực của hai huynh đệ lan tới đâu, đất đ/á đổ nát tới đó. Tống Sơ Tuyết nhanh chóng bị Tống Vi Trần đ.á.n.h đến hộc m/áu. Các trưởng lão Tống thị cũng đồng loạt tham chiến.

Tống Vi Trần càng đ.á.n.h càng cuồ/ng bạo. Tóc bạc tung bay. Hoa văn chú thuật màu đen từ cổ bò thẳng lên gương mặt. Nhưng bất kể chiến đấu kịch liệt đến mức nào, hắn vẫn luôn giữ tư thế phòng thủ vững chắc nhất, chắn ta phía sau. Mười vị trưởng lão đã ngã chín.

Người cuối cùng cũng bị Tống Vi Trần x/é đ/ứt hai tay. Thấy năm ngón tay Tống Vi Trần hóa thành trảo, sắp moi t.i.m Tống Sơ Tuyết ra… Ta không kịp dựng kết giới. Vội vàng chắn trước mặt Tống Sơ Tuyết. Ta đã chuẩn bị tinh thần để bị Tống Vi Trần moi tim.

Nhưng Tống Vi Trần vậy mà trực tiếp tự bạo cánh tay ấy thành một màn sương m/áu. Hắn “bịch” một tiếng quỳ hai gối xuống. Cúi đầu. Không động đậy. Tống Sơ Tuyết phẫn nộ lau m.á.u bên môi bằng ngón cái.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

NUÔI ALPHA NGỐC ĐẾN MANG THAI, HẮN KHÔI PHỤC TRÍ NHỚ LIỀN ĐÁ TÔI

8
Tôi là một Beta nghèo rớt mồng tơi, chẳng được học hành đến nơi đến chốn, quanh năm chỉ biết cắm đầu làm việc kiếm sống. Bên cạnh tôi còn có một người bạn đời Alpha đầu óc không được bình thường, nhưng bù lại ngoại hình rất khá. Tên ngốc ấy chẳng biết kiếm tiền, làm việc gì cũng vụng về, đã vậy còn ăn khỏe đến mức đáng sợ. Một mình hắn có thể ăn hết khẩu phần của hai ba người, từ miếng cơm, manh áo cho đến chỗ ngủ, tất cả đều dựa vào tôi nuôi. Thế mà sau khi tôi mang thai, hắn lại tình cờ khôi phục trí thông minh cùng toàn bộ ký ức đã mất. Tên Alpha ngốc nghếch ngày nào cứ bám lấy tôi như chó con, cuối cùng trở về thân phận thật sự của mình, trở thành thiếu gia hào môn cao cao tại thượng. Chú chó ngoan từng quấn lấy chân tôi, ngày ngày chờ tôi tan làm về nấu cơm, chỉ sau một đêm đã biến thành một người lạnh lùng, kiêu ngạo đến xa lạ.
Boys Love
0
Ôn Chúc Chương 14