Lúc đầu mọi chuyện vẫn còn ổn, Lão Tam chủ động bắt chuyện về đề tài làm thêm hè.
Trong ký túc xá chúng tôi, hoàn cảnh gia đình Lão Tam là khó khăn nhất, cô ấy nói cũng muốn tìm việc.
Tôi bảo cứ tùy ý đi, tôi cũng chỉ làm bưng bê ở quán ăn.
Cô ấy hỏi tôi chi tiết về buổi phỏng vấn.
Tôi nhân tiện kể về hành trình sáng nay của mình, để xóa bỏ nghi ngờ thêm chút nữa.
Lão Tam đột nhiên thở dài: "Tôi muốn tìm việc làm chung một chỗ với Vương Ninh, nhưng khó quá."
Nghe vậy tôi im thin thít.
Vương Ninh có gương mặt gân guốc, dữ tợn, lại còn có ánh mắt nhìn chòng chọc khiến người ta khó chịu. Đi xin việc chắc sẽ gặp chút phân biệt đối xử.
Giọng Vương Ninh dịu dàng: "Thực ra em cứ đi làm trước đi, không cần đợi anh. Anh có thể tìm việc ở chỗ khác."
Lão Tam liền ôm ch/ặt cánh tay hắn nũng nịu: "Em không chịu đâu, không có anh thì em không đi, em nhất định phải ở bên anh."
Lòng tôi lạnh buốt, nghĩ thầm cái n/ão yêu đương của Lão Tam này, dù biết Vương Ninh gi*t người chắc cũng sẽ giúp hắn che giấu.
Đúng lúc đó tôi đột nhiên nghe thấy giọng nói: "Cái đồ n/ão yêu đương này, tôi cảm giác dù Vương Ninh có gi*t người vào một ngày nào đó, cậu cũng sẽ giúp hắn giấu diếm."
Tôi: "..."
Lúc đó tôi x/á/c nhận đi x/á/c nhận lại... đó là giọng Lão Tứ, không phải tôi!
Cái miệng Lão Tứ hôm nay bị làm sao vậy?! Khai quang rồi sao!
Đáng lý Vương Ninh nghe xong phải biến sắc. Nhưng mặt hắn chẳng hề thay đổi, ngược lại đột nhiên quay đầu nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi lập tức cảm thấy cả người tê dại!
Lúc này chuyện còn kí/ch th/ích hơn nữa đã đến.
Hắn nhìn tôi chằm chằm: "Nghe nói, các người đều không ủng hộ chuyện của tôi và Tiểu Lan? Còn thường xuyên khuyên cô ấy chia tay tôi sau lưng tôi?"
Khoảnh khắc đó, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
Giọng nói nhẹ bẫng của hắn vang bên tai tôi. "Nếu các người có ý kiến gì với tôi, nhân cơ hội này cứ nói hết ra đi."
Lão Tứ cái đồ thiếu n/ão kia, cô ta lại thật sự nói ra!
Lão Tứ: "Nói thật anh đừng gi/ận, bọn tôi thấy anh có chút không xứng với Lão Tam."
Cái miệng Lão Tứ như đê vỡ. Ngăn không nổi. Thao thao bất tuyệt bắt đầu chỉ trích Vương Ninh.
Cô ta còn làm bộ mặt đầy tâm huyết nói: "Tôi nói thế là vì anh. Anh cũng tự cảm nhận được rồi đúng không, tính cách khiến anh không được lòng mọi người. Anh xem, anh xin việc làm thêm cũng khó..."
Cô ta lại nói: "Người x/ấu xí thì nhiều. Nhưng nhiều lúc tôi tin tướng do tâm sinh. Có người x/ấu nhưng lại khiến người khác cảm thấy thân thiện."
Cô ta tiếp tục: "Ước gì anh thay đổi được. Bọn tôi cũng sẽ không phản đối chuyện của anh và Lão Tam nữa."
Tôi: "..."
Phải nói sao nhỉ, đầu óc tôi trống rỗng, người từ trái sang phải tê cứng...
Cảm giác như tôi đã nằm trong tủ quần áo cùng Lão Đại rồi.
Lúc này Vương Ninh bất ngờ quay đầu nhìn về phía cái tủ!
Hắn nói với giọng điệu khó hiểu: "Các người?"
Đương nhiên là Lão Đại cầm đầu, cùng Lão Nhị, Lão Tứ, Lão Ngũ... bộ tứ trong ký túc xá chúng tôi.
Nhưng không hiểu Lão Tứ nghĩ gì, cô ta đột nhiên nói: "Đúng vậy, không tin anh hỏi Lão Lục xem."
Tôi: "???"
Tôi còn chưa kịp tổ chức ngôn từ.
Lão Tứ tự nói một mình: "Lão Lục cũng nghĩ như thế."
Vương Ninh cười. Đây là lần đầu tiên tôi thấy hắn cười, gương mặt đó khi cười càng khiến người ta sợ hãi.
Hắn nói: "Thì ra là vậy."
Vứt bài xuống, rồi định đứng dậy.
Khoảnh khắc đó tâm thái tôi sụp đổ!
Đột nhiên liều mạng, ch*t thì ch*t!
Nhưng trước tiên tôi đẩy mạnh Lão Tứ một cái: "Cậu nói bậy cái gì thế!"
Con mụ ch*t ti/ệt, nếu tôi ch*t thì là do cậu hại đấy!