SAU CƠN MƯA TRỜI LẠI ĐỔ TUYẾT

Chương 4

13/04/2026 10:14

"Rốt cuộc em đang làm lo/ạn cái gì?"

Làm lo/ạn? Tôi ngơ ngác nhìn anh ta.

Mãi đến khi cánh cửa phòng bệ/nh lung lay sắp sập kia lại bị đẩy ra lần nữa, tôi mới buông lỏng nắm đ.ấ.m đang siết ch/ặt dưới lớp chăn.

Là Giang Tùy đã quay lại. Anh cầm trên tay một bó hoa hướng dương còn vương hơi nước, đi thẳng về phía tôi mà không liếc nhìn ai khác. Dù trong phòng đột nhiên xuất hiện thêm nhiều người, anh cũng chẳng hề ngạc nhiên, gương mặt ngược lại bình tĩnh đến lạ kỳ.

Giang Tùy đưa bó hoa Hướng dương đến trước mặt tôi: "Vừa nãy thấy trước cổng bệ/nh viện có người b/án, nên m/ua cho em hai cành. Có thích không?"

Tôi nhìn bó hoa trước mặt, do dự một lát rồi ngây ngốc gật đầu.

Hai chữ "thích ạ" vừa mới ra khỏi miệng, bỗng nhiên có một bàn tay đưa tới gi/ật lấy bó hoa rồi ném thẳng xuống đất.

"Giang Tùy, mẹ kiếp mày coi tao là người c.h.ế.t đấy à?"

Giọng nói lạnh lẽo thấu xươ/ng khiến n/ão bộ tôi không tự chủ được mà hiện lên rất nhiều ký ức nhơ nhuốc. Tôi bất giác rụt rè, sống lưng căng cứng.

"Ồ, Cố thiếu gia cũng ở đây à?" So với sự căng thẳng của tôi, Giang Tùy lại thư thái vô cùng. Anh cứ như vừa mới nhìn thấy Cố Bùi Nam, nhướng mày cười một tiếng. Ánh mắt từ gương mặt Cố Bùi Nam chậm rãi dời xuống dưới chân anh ta. Bó Hướng dương vừa rồi còn tươi tắn rạng rỡ, giờ đây cánh hoa đã tan tác nằm dưới đất.

"Hai cành hoa này cũng đắt lắm đấy, một trăm tám mươi tệ một cành, Cố thiếu gia định đền bằng tiền mặt hay chuyển khoản đây?" Giọng điệu Giang Tùy nhẹ bẫng, nhưng ánh mắt nhìn Cố Bùi Nam lại đầy gai góc.

"Tôi phải đưa cậu ta đi." Một câu nói đột ngột của Cố Bùi Nam khiến th/ần ki/nh tôi càng thêm căng thẳng.

"Ồ." Giang Tùy vẫn giữ giọng điệu bất cần đời, "Không được đâu nhé." Anh nhìn Cố Bùi Nam: "Bởi vì, đây là bạn trai của tôi."

"Bạn trai mày?" Giọng Cố Bùi Nam có chút không thể tin nổi. Anh quay đầu chằm chằm nhìn tôi, ánh mắt âm u tà/n nh/ẫn: "Hai người quen nhau từ bao giờ?"

Câu này không phải đang hỏi Giang Tùy, mà là đang hỏi tôi. Nhưng chính tôi cũng đang vô cùng mờ mịt. Lúc mới tỉnh dậy Giang Tùy nói anh ấy là chồng tôi, tôi cứ ngỡ anh ấy chỉ đang nói đùa.

"Cố thiếu gia, có phải anh là quản quá rộng rồi không?" Giang Tùy kéo tôi về phía mình, giúp tôi chắn đi ánh mắt dò xét của Cố Bùi Nam. "Tôi với bạn trai tôi quen nhau từ bao giờ cũng cần phải báo cáo với anh sao?"

Nói xong anh lại cười nhạo một tiếng: "Hơn nữa... việc tôi công khai mình là gay, thích đàn ông là chuyện Cố thiếu gia biết rõ nhất mà. Không cần thiết phải tỏ ra ngạc nhiên như vậy. Đã công khai rồi thì giờ tôi có một anh bạn trai không phải là chuyện quá bình thường sao?"

Cố Bùi Nam khựng lại một thoáng, ánh mắt nhìn Giang Tùy càng thêm u ám: "Xem ra chuyện hồi xưa mày vẫn chưa quên? Vậy mà giờ sao dám tới chọc vào tao lần nữa?"

Câu nói này khiến Giang Tùy nhớ đến điều gì đó, nụ cười trên mặt cũng dần trở nên cứng nhắc.

Hai người thầm lặng đối mắt với nhau. Bề ngoài không thấy sóng gió gì, nhưng ẩn dưới lớp vỏ bình tĩnh ấy là những đợt cuồ/ng phong bão tố.

Phòng bệ/nh im lặng hồi lâu. Lâu đến mức đầu tôi lại bắt đầu đ/au nhói, mới nghe thấy Cố Bùi Nam mở lời: "Giang Tùy, đây là người của tao..."

Lời phía sau của anh ta chưa kịp nói hết đã bị Giang Tùy c/ắt ngang, "Người của anh?" Giang Tùy lặp lại lời anh ta đầy ẩn ý. Anh quay đầu nhìn tôi: "Hà Tranh, em có quen Cố thiếu gia không?"

Hai đôi mắt đột ngột cùng lúc chòng chọc nhìn tôi.

Tôi siết ch/ặt bàn tay đang giấu trong chăn, giả vờ bình tĩnh, lắc đầu: "Không quen."

Nói xong tôi lại nép sau lưng Giang Tùy một chút: "Người này là ai thế ạ? Sao nói năng hung dữ quá vậy?"

Cố Bùi Nam nghe vậy, sắc mặt lộ rõ vài phần thịnh nộ. Anh ta định đưa tay lôi tôi lại nhưng bị Giang Tùy cản bước: "Cố thiếu gia, bạn trai tôi nói không quen anh."

Giang Tùy dùng giọng điệu khiêu khích: "Phiền Cố thiếu gia đưa người của anh rời đi cho, bạn trai tôi cần nghỉ ngơi rồi."

Anh cứ một câu "bạn trai tôi", hai câu cũng "bạn trai tôi". Cố Bùi Nam càng nghe, sắc mặt càng trở nên lạnh lẽo thấu xươ/ng.

5.

Ngày hôm đó Cố Bùi Nam nhận một cuộc điện thoại, sau đó quản gia lại ghé tai nói thầm điều gì đó. Thế rồi anh ta dẫn người rời đi.

Hơn mười ngày dưỡng thương trong bệ/nh viện, tôi mới hiếm khi có được chút thời gian để thở phào nhẹ nhõm.

Trận mưa dầm dề kéo dài bao ngày cuối cùng cũng tạnh hẳn, Giang Tùy đẩy tôi xuống dưới lầu tản bộ.

Bầu trời sau cơn mưa xanh ngắt, lá cây xanh mướt mắt. Cách đó không xa, mấy con chim sẻ đậu trên bãi cỏ, hễ có người lại gần là chúng lại vỗ cánh bay xa. Tôi nhìn theo lũ chim sẻ, trong mắt hiện lên vẻ ngưỡng m/ộ. Có cánh thật tốt biết bao.

Giang Tùy vừa nhận điện thoại nên tạm thời rời đi một lát. Tôi khẽ cử động chiếc chân trái đang bó bột, bám vào xe lăn thử chậm rãi đứng dậy. Ngay khoảnh khắc cơ thể nghiêng đi suýt ngã, Giang Tùy đã kịp thời quay lại. Anh đỡ lấy tôi, ngăn tôi có một màn "tiếp xúc thân mật" với mặt đất.

Giang Tùy ôm lấy tôi, đột nhiên cau mày hỏi một câu: "Nhìn em cũng cao mét tám mấy, sao lại nhẹ thế này?"

Nói xong, dường như nghĩ đến điều gì đó, anh bỗng nới lỏng lực tay, tùy ý chuyển chủ đề: "Vết thương ở chân em chưa lành, đừng có cử động lung tung."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

BÌNH LUẬN NÓI TÔI CHỈ LÀ KẺ THẾ THÂN

Chương 10: HẾT
Năm thứ ba đi theo Lương Dực Thư, “Ánh trăng sáng” của anh về nước, còn tôi thì mang thai. Vốn định dùng đứa con này để tranh thủ một vị trí chính thức. Nào ngờ, tôi lại nhìn thấy hàng loạt dòng bình luận chạy trên không trung. 【Cái tên pháo hôi Omega này không định tưởng rằng chỉ cần mang thai là có thể kiềm chế được Công chính để thuận lợi thăng cấp đấy chứ?】 【Cười chết mất, Lương tổng nhà chúng ta xưa nay ghét nhất là con riêng, anh ấy sẽ chỉ tàn nhẫn bóp chết cả nó lẫn đứa bé thôi!】 Tôi khựng lại hai giây, không tin, kế hoạch vẫn giữ nguyên như cũ. Cho đến khi phát hiện Lương Dực Thư vì muốn lấy lòng “Ánh trăng sáng” mà nâng đỡ đối thủ một mất một còn của tôi. Tôi liền bỏ trốn. Lúc bị Lương Dực Thư tìm thấy khi bụng mang dạ chửa, tên đối thủ kia lại đang nằm trên giường tôi. Anh mắt hằn lên tia máu, gầm lên: "Bé con, em sợ anh đánh chết đứa dã chủng này nên mới bỏ trốn... chứ không phải vì không còn yêu anh nữa, đúng không?"
Đam Mỹ
Boys Love
0
CHỆCH QUỸ ĐẠO Chương 10: HẾT
CẨM NANG ĐI SĂN Chương 8: HẾT