Năm Sau Cỏ Lại Xanh

Chương 3 + 4

01/10/2024 09:59

3.

Ngoại trừ Phó Cảnh Nguyên ra thì không có ai trên thế giới này biết thân phận của ta là một người nữ nhân xuyên thành.

Ta không coi mình là một người rất thông minh.

Nếu muốn sống tốt trong thời đại này, cách tốt nhất là tránh xa việc rêu rao khắp nơi.

Đừng cố gắng dục tốc bất đạt, càng đừng cố thay đổi lịch sử.

Vì vậy, ta một bên nỗ lực đóng vai đại tiểu thư ôn hòa lễ độ của phủ Thượng Thư, một bên liều mạng tìm cách quay về nhà.

Thật đáng tiếc là đã năm năm trôi qua mà ta vẫn bị mắc kẹt ở đây.

Ta còn đến cái tuổi phải gả cho người ta rồi…

Phó Cảnh Nguyên là sự lựa chọn tốt nhất của ta vào thời điểm đó.

Hắn nhất kiến chung tình với ta từ bữa tiệc Du Viên.

Ban đầu ta không có hứng thú với hắn, ta từ chối hắn vì thân phận hoàng tử của hắn, ta nói rằng ta không muốn dính líu đến những âm mưu của hoàng thất hay là cuộc chiến tranh giành ngai vàng.

Kết quả là Phó Cảnh Nguyên quay lại xin một thái ấp cho mình, chỉ vì cưới thê tử mà hắn đã rời khỏi hoàng thành.

Mọi người đều nói rằng hắn đối với ta tình sâu nghĩa nặng.

Dần dần, ta không thể nào phớt lờ hắn được nữa.

Sau đó, vào ngày đại hôn, Phó Cảnh Nguyên nắm tay ta, vì quá kích động mà run lên.

“Đắc thê như tiêu tiêu, đời này không hối tiếc.”

Đêm đó chúng ta ôm nhau thật ch/ặt.

Nhưng sợ dây buộc ch/ặt ta từ khi đến với triều đại này này dường như đang dần đ/ứt quãng.

Ta đã nói với Phó Cảnh Nguyên về bí mật của ta.

Hắn nghe xong, hơi thở phả vào hõm cổ ta, hắn cười vô cùng ngượng ngùng.

"Vậy thì ta phải đối xử thật tốt với phu nhân, nếu khiến phu nhân đ/au lòng bỏ ta ở đây một mình, há chẳng phải lòng đầy tiếc nuối sao?"

Ta ôm ch/ặt hắn rồi nói: "Ngài biết là tốt rồi."

Mọi thứ dường như vẫn giống như ngày hôm qua.

Nhưng đáng tiếc…

Đến hôm nay thì ta mới hiểu.

Phó Cảnh Nguyên chưa bao giờ tin ta.

Chỉ là hắn đã từng coi ta như báu vật, ta nói gì thì chính là cái đó.

Tuy nhiên hiện tại tâm tư của hắn đều đổ dồn vào Tô Ngọc Nghiên, đương nhiên hắn cũng không còn kiên nhẫn để nghe ta “biên” nữa.

4.

Ta nằm trên giường vài ngày, cuối cùng đã có thể đi lại được.

Tiểu Lăng vẫn luôn theo sát ta từng bước, sợ ta lại tìm đến cái ch*t.

Nhưng nàng ấy không biết rằng ta chỉ đang tìm đường quay về.

Tính trước đó thì ta đã thử họa trận, tr/eo c/ổ, đ/ập đầu vào tường, nhảy xuống hồ…

Rõ ràng trước lúc tới đây ta chỉ là vô tình trượt cầu thang, nhưng tại sao muốn quay lại lại khó khăn đến vậy?

Tiểu Lăng nhìn thấy ta thở dài thì nhịn không được.

Nàng ấy kéo ta đến trước gương, giúp ta thay y phục rồi mỉm cười nói.

"Người nhìn xem, rất xinh đẹp!”

"Mấy ngày nay tiểu thư chỉ ở trong phòng, chắc chắn rất buồn chán, lát nữa ta sẽ nói với đầu bếp, bữa trưa không nên đưa tới đây nữa mà đưa thẳng đến thiện sảnh, để tiểu thư có thể hít thở không khí trong lành. "

Ta biết nàng ấy muốn làm ta vui nên ta miễn cưỡng cong môi rồi đi ra ngoài cùng nàng ấy.

Bây giờ đang là mùa xuân.

Ngày xưa Phó Cảnh Nguyên biết ta yêu hoa nên đã trồng hoa khắp vườn.

Bây giờ mùa xuân đến nên hương hoa ở khắp nơi.

Ta không nhịn được mà đi đến phòng hoa.

Có một mảnh đất rộng trồng đầy hoa kim hương, là do năm ngoái ta đã trồng.

Tuy nhiên, còn chưa bước đến cửa thì ta đã nhìn thấy từ xa có hai chiếc giỏ lớn.

Bên trong giỏ chứa đầy hoa kim hương.

Ta sững người.

Tiểu Lăng đã xắn tay áo lên, chuẩn bị lao vào đá/nh nhau.

Ta định thần lại, nhanh chóng bắt lấy nàng ấy, sau đó ta đặt một ngón tay lên môi mình.

Hình như có ai đó đang trò chuyện trong phòng hoa…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giả chết trước mộ, bạn trai quỳ xin tôi tha thứ

Chương 13
Trước bia mộ của tôi, bạn trai ôm vòng hoa và nhẫn kim cương. Anh ta quỳ xuống, nói với bia mộ: 'Anh đến để cưới em đây.' Đồng đội đứng sau lưng anh ta, chính là tên nằm vùng mà ba năm trước tôi đã tự tay 'giết chết'. Họ ăn mừng việc tôi 'hy sinh', chuẩn bị tiếp quản toàn bộ di sản tôi để lại. Tôi bước ra từ bóng tối, tháo lớp mặt nạ hóa trang xuống. 'Vội thế sao?' Tôi nhìn khuôn mặt trắng bệch tức thì của hai người, 'Di sản của tôi, bao gồm cả sổ sách của tổ chức và...' Tôi chìa ra chiếc máy nghe lén trong khuy măng sét của tên đồng đội kia, 'bằng chứng các người bán đứng danh sách cảnh sát.' 'Muốn lấy không?' Tôi tung chiếc USB lên không trung, 'Quỳ xuống, cầu xin tôi đi.'
Sảng Văn
0