Chu Kiều dưới lầu đang nhìn về phía cửa sổ phòng tôi.
Thính giác của anh ta rất tốt, chắc đã bắt được tên mình.
Như bị q/uỷ sai khiến, tôi hé môi, không phát ra tiếng mà chỉ mấp máy khẩu hình:
“Lên đây.”
6
Chu Kiều biết cười — điều này với tôi mà nói quả thực chấn động.
Thuê anh ta gần một năm, tôi chưa từng thấy anh ta để lộ bất kỳ cảm xúc nào.
Dù là khi tham dự sự kiện lớn bị công ty bảo an gây khó dễ, hay bị đối thủ muốn dùng tiền m/ua chuộc, hay bị tôi uống say rồi phát đi/ên hành hạ… anh ta đều giữ được sự chuyên nghiệp hoàn hảo — không kiêu không nịnh, không khuất phục, không d/ao động.
Giống như một “người máy” được cài đặt chương trình “chỉ nghe lời Giang Dực”.
Dù thỉnh thoảng chương trình có lỗi, không chịu nghe lệnh…
Nụ cười thoáng qua vừa rồi, cũng là lỗi chương trình sao?
“Thiếu gia.”
Giọng trầm thấp vang lên.
Tôi quay đầu, chăm chú nhìn gương mặt lạnh lùng của anh ta.
Chẳng lẽ thật sự là ảo giác?
Trên gương mặt như thế, sao có thể nở nụ cười được.
Chẳng khác nào đứng ở sân bay chờ một con thuyền.
Đôi mắt sâu thẳm đen như mực của anh ta bình tĩnh nhìn tôi, lặp lại lần nữa:
“Thiếu gia.”
Tôi dời ánh mắt, hất cằm về phía tủ quần áo.
“Mặc đồ cho tôi.”
Chu Kiều nhất thời không động.
“Đây không phải việc của tôi.”
Lời tôi vừa nói mười phút trước, bị anh ta trả lại nguyên vẹn — cũng thú vị đấy.
Anh ta còn biết nổi tính khí cơ à.
Nhưng dù có tính khí, cũng là con chó tôi nuôi, nhe nanh xong vẫn phải ngoan ngoãn vẫy đuôi.
“Nút trên cùng không cần cài.”
Ngón tay Chu Kiều khựng lại một chút, rồi vẫn tiếp tục cài kín.
“Tch.”
Tôi lười tranh với anh ta, tự đưa tay mở ra hai cúc, rồi sai tiếp:
“Kẹp áo sơ mi.”
Khi anh ta ngồi xuống, có thể thấy rõ vòng dây đai siết quanh đùi.
Cùng kiểu với tôi.
Những chiếc kẹp lần lượt cố định mép áo sơ mi, tôi không nhìn thấy biểu cảm của anh ta, chỉ cảm nhận được hơi thở rất gần, rất nóng.
Tôi vốn không thích để thắc mắc qua đêm.
“Chu Kiều, anh đang ngửi cái gì?”
Hơi thở anh ta khựng lại một nhịp, rồi không hề che giấu, thẳng thắn nói ra:
“Thiếu gia rất thơm.”
Một câu nghe đến chai cả tai.
Đi xã giao, tham dự sự kiện, bàn chuyện làm ăn… lúc nào cũng nghe thấy kiểu này.
Hoặc nịnh nọt, hoặc trêu ghẹo.
Dù sao cũng mang theo d/ục v/ọng.
Có lẽ vì hình tượng vô dục vô cầu của Chu Kiều quá ăn sâu, nên giờ nghe anh ta nói ra, tôi lại không thấy phản cảm.
Anh ta hơn tôi hai tuổi, không có gia đình, cũng không có dấu hiệu muốn lập gia đình.
Tôi không khỏi tò mò:
“Anh ki/ếm tiền để làm gì?”
Chu Kiều kẹp nốt chiếc kẹp cuối cùng, đứng dậy, đưa tay thắt cà vạt cho tôi:
“Lấy vợ.”
Tôi kinh ngạc đến mức rất lâu không nói nên lời.
“Lấy vợ… anh thích kiểu nào?”
Nút thắt bị kéo lên cổ, có hơi ch/ặt.
Tôi nhíu mày nới lỏng một chút, còn chưa kịp nghe anh ta trả lời thì điện thoại trợ lý đã gọi tới.
7
Khoảng thời gian trước, tôi thu m/ua một công ty nhỏ phá sản, nhân viên cũ đang gây rối.
Để tránh dư luận lan rộng gây ảnh hưởng đến Giang gia, tôi phải đích thân đến dẹp lo/ạn.
Vừa bước ra khỏi thang máy đã nghe có người phẫn nộ gào lên:
“Nếu không phải Giang gia giở trò đặt bẫy thì công ty chúng tôi sao phá sản được?"
"Mẹ nó, ba Omega mà cũng dám cưỡi lên đầu chúng tôi, bọn họ xứng à? Tôi nói chúng ta nên đoàn kết, cùng nhau nghỉ việc, không để bọn họ chiếm được chút lợi nào!”