"Chú Lăng, chú ngồi qua bên kia được không? Đây là chỗ của vợ cháu, cháu đã để sẵn đệm gấu rồi."

Luật sư Lăng ngẩn người, rồi cười hì hì đứng dậy.

Quả nhiên, trên ghế có đặt sẵn một chiếc đệm gấu b/éo ú đáng yêu.

Phải công nhận, Phó Tầm Chi tuy hơi ngốc nghếch nhưng bản chất lương thiện, lại còn rất chu đáo.

Vừa ngồi xuống, tôi cảm thấy cơn đ/au lưng dịu hẳn đi.

Thấy tôi ngồi xuống, Phó Tầm Chi tươi cười híp mắt, đặt đĩa thức ăn trước mặt tôi.

Ơ...

Những chiếc há cảo trên đĩa xếp thành hình trái tim, chính giữa là chén nước chấm.

"Vợ ơi, ăn thử đi, em tự gói há cảo ngon lắm!"

"Tiểu Lê nếm thử đi, tay nghề của Tầm Chi không tồi đâu."

Tôi gắp một chiếc há cảo bỏ vào miệng.

Nửa tiếng sau, tôi xoa bụng no căng thỏa mãn.

Đâu chỉ "không tồi", ngon phát đi/ên được ấy chứ! Nếu không no quá, tôi có thể ăn thêm mấy đĩa nữa.

Luật sư Lăng có vẻ cố tình để tôi và Phó Tầm Chi ở riêng, đưa tôi chiếc thẻ đen không giới hạn hạn mức rồi cáo lui.

Thật lòng mà nói, vừa cầm thẻ đen tôi đã run lên vì phấn khích. Nhưng nghĩ lại đối phương là "thường thắng tướng quân" trong giới luật sư, tôi không dám manh động. Biết đâu, đây chỉ là bài kiểm tra?

Dù sao nhân vật của tôi chỉ cần yêu thương Phó Tầm Chi là đủ. Làm gái đào mỏ kiểu này tôi không làm nổi.

Thấy luật sư Lăng đi khỏi, Phó Tầm Chi cúi sát người, hôn "chụt" một cái lên má tôi.

"Vợ thơm thơm, mềm mềm."

Đồ ngốc! Một bậc trượng phu như tôi thì mềm mại chỗ nào?

Kéo hắn đến góc vắng, tôi thì thầm: "Tối qua em không phát hiện gì sao?"

Đôi mắt vừa quyến rũ vừa ngây thơ của hắn chớp chớp: "Ý anh là cái này hả?"

Nói rồi, ngón tay hắn chạm nhẹ vào chỗ hiểm của tôi.

Mặt tôi đỏ bừng, vội che lại, nuốt trọn câu "Đồ bi/ến th/ái" trước ánh mắt ngây thơ của hắn.

"Nhưng anh nhỏ hơn em, người lại mềm, còn thơm nữa. Anh chính là vợ em."

Rồi hắn ôm chầm lấy tôi. Ngón tay vô thức vuốt nhẹ lưng khiến người tôi rần rần.

Hắn cao lớn, người nóng hổi, khiến tôi trong vòng tay hắn như chim nhỏ nép mình.

Vô tình liếc qua gương, tôi gi/ật mình thấy khuôn mặt đỏ ửng của mình. Thoáng nhìn cứ như người phụ nữ đang yêu.

Cái quái gì thế? Tôi hoảng hốt đẩy hắn ra.

"Vợ?"

Tôi ho khan: "Tầm Chi, anh mới đến, em không dẫn anh tham quan nhà sao?"

Hai tiếng sau, tôi hối h/ận vì câu nói đó.

Lớn thật đấy!

Tôi gh/ét người giàu.

Đi bộ hai tiếng mới xong sảnh chính và ba tầng lầu.

Nhớ lúc quản gia hỏi có cần đi xe tham quan không, tôi còn ngạo nghễ từ chối. Hối h/ận quá đi!

Phó Tầm Chi không biết lấy đâu ra bóng bay hình gấu, nhảy nhót phía trước không chút mệt mỏi.

"Vợ ơi, sao thế?" Thấy tôi không theo kịp, hắn quay lại cúi xuống nhìn.

"Mệt ch*t đi được! Anh không đi nổi nữa!"

Xung quanh không ai, tôi bỏ hết vỏ bọc.

Phó Tầm Chi nhìn tôi, rồi nhìn bóng bay, bỗng buộc dây vào cổ tay tôi.

"Vợ giúp em trông 'Tiểu Mông' nhé."

Tôi ngơ ngác.

Hắn ngồi xổm, hai tay đưa ra sau lưng vẫy vẫy.

"Vợ lên đi, em cõng!"

Ch*t ti/ệt! Tôi đến đây chỉ để lừa tiền thôi mà! Sao tim đ/ập nhanh thế này?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Phí khám Beta không bao gồm dịch vụ tư vấn tâm lý.

Chương 23
Tôi từng chết một lần. Trực liền ba mươi sáu tiếng, tim ngừng đập, gục xuống hành lang phòng cấp cứu. Trong tay vẫn nắm chặt hộp sữa dâu chưa kịp mở. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở thành một bác sĩ quân y Beta – kiểu người mờ nhạt nhất trong bệnh viện quân khu. Không ngửi được tin tức tố, cũng không bị nó chi phối. Trong cái thế giới tôn sùng Alpha này, tôi gần như là một “tấm khiên sống”. Cho đến khi tôi được cử đi thay băng cho Alpha nguy hiểm nhất toàn quân khu. Ai cũng sợ hắn. Tin tức tố của hắn khiến Alpha khác theo bản năng mà lùi lại, khiến Omega ngất ngay tại chỗ, còn Beta thì nôn mửa không ngừng. Nhưng khi tôi đẩy cửa phòng bệnh, hít một hơi... Chẳng có gì cả. “Hình như chỉ có gió… Không biết có phải do điều hòa không.”
2.21 K
10 Hận Tôi Đi Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm