Tất nhiên là Từ Vân Dã không đời nào từ chối.
Không ngờ là sau bao nhiêu năm ở thế bị động, cũng có ngày tôi nắm quyền chủ động trong tay. Cậu ta bắt đầu dính lấy tôi, cứ muốn chạm vào tuyến thể cho bằng được.
Khi bị tôi lạnh lùng gạt đi thì cậu ta im ắng được một lúc, giả bộ ngắm nghía mấy bức tranh, rồi sau đó lại không cam tâm mà sáp lại gần.
"Bây giờ chưa cần đâu."
"Nhưng em chưa có kinh nghiệm, muốn làm quen trước một chút mà. Anh yên tâm, em chỉ ngửi thôi, hứa là không cắn đâu."
Tôi bắt đầu nghi ngờ kiếp trước cái tên này chắc chắn là giống Golden. Cái trình độ nhây và bám người này thì đúng là không ai bằng. Bị quấn lấy đến mức hết cách, tôi đành phải thỏa hiệp. Cậu ta ôm chầm lấy tôi từ phía sau, tôi vùng vằng một chút nhưng không tài nào thoát ra được.
"Đừng có làm mấy cái trò thừa thãi đấy."
Từ Vân Dã coi lời tôi như gió thoảng bên tai, cả người cứ thế dán ch/ặt lấy lưng tôi. Hơi thở mang theo mùi đào mật phả lên da thịt, dù đã qua kỳ phát tình nhưng nó vẫn khiến tôi rùng mình một trận. Tiếp đó, một cảm giác mềm mại bất ngờ chạm khẽ lên vùng tuyến thể.
Tôi lập tức ngẩn người, đến khi tôi nhận ra đó là cái gì thì bắt đầu vùng vẫy kịch liệt.
"Này! Từ Vân Dã, cậu đừng có nuốt lời!"
Giọng cậu ta lúc này nghe khàn đặc và tràn đầy vẻ quyến luyến: "Em muốn 'nhận việc' luôn từ hôm nay."
Rốt cuộc tôi đã đ/á/nh giá quá cao khả năng kiềm chế của cậu ta. Ở trường thì còn e dè đủ thứ, chứ giờ phút này, trong căn phòng chỉ có hai người, cái gọi là giới hạn đã bị bản năng và d/ục v/ọng quét sạch sành sanh.
"Cậu đừng để tôi phải hối h/ận vì đã tìm đến cậu."
Từ Vân Dã bỗng khựng lại, gương mặt thoáng hiện lên vẻ giằng x/é giữa lý trí và bản năng. Nhưng rồi, cậu ta vẫn chẳng cầm lòng được mà cúi xuống, đầu răng cứ thế vờn nhẹ, day đi day lại lớp da mỏng manh ở tuyến thể của tôi.
"Anh lưu ban một năm được không? Chúng mình cùng tốt nghiệp, cùng vào một đại học, rồi kết hôn, sinh con... em sẽ chữa khỏi cái chứng rối lo/ạn này cho anh. Ninh Giản, em thích anh đến phát đi/ên rồi."
Chương 10:
Từ cái ngày đầu tiên bước chân vào trường, Từ Vân Dã đã luôn dõi theo tôi.
Khi đó cậu ta vẫn còn để mái tóc đen c/ắt ngắn, cứ lẳng lặng nấp trong góc nhìn tôi vẽ báo tường, nhìn tôi cười đùa cùng bạn bè, và cũng lặng lẽ nhìn tôi mỗi ngày đều chạy theo sau Thịnh Tuần. Ánh mắt cậu ta lúc nào cũng đầy ắp sự ngưỡng m/ộ, và pha lẫn cả chút gh/en tị.
Cậu ta đã gom nhặt đủ mọi từ ngữ đẹp đẽ nhất trên đời để hình dung về tôi, rồi mới chợt nhận ra đó chính là rung động. Chỉ tiếc là, cậu ta xuất hiện quá muộn.
Tình cảm vốn dĩ cũng có thứ tự trước sau. Một khi đã đến muộn, thì dù có tốt đến mấy cũng chẳng còn chỗ đứng.
Cậu ta từng tưởng mình sẽ mãi là kẻ đứng xem từ xa như thế, chẳng ngờ cũng có ngày đợi được đến lúc ngọn lửa trong mắt tôi dần lụi tàn. Nhưng khổ nỗi, nó mới chỉ tắt một nửa, và vẫn còn chút tàn tro chưa dứt hẳn.
Phải làm sao bây giờ?
Từ Vân Dã hít một hơi thật sâu, rồi đột ngột siết ch/ặt lấy tôi.
"Ninh Giản, em muốn đ/á/nh dấu anh ngay bây giờ."
Trong căn phòng vốn đang ngột ngạt vì pheromone đột ngột vang lên một giọng nói thứ ba lạnh thấu xươ/ng:
"Tôi không cho phép."