Oán Ngư

Chương 7

20/04/2025 19:56

Bố tôi sáng hôm sau đã bị mẹ tôi dỗ dành đưa ra khỏi nhà từ sớm.

Nụ cười trên mặt mẹ tôi vụt tắt ngay khi bố tôi vừa bước qua cửa, khuôn mặt đờ đẫn như tượng gỗ.

Tôi đứng nhìn bà lết vào nhà, cố hết sức ôm chú cá chép lớn nhưng không nổi.

Con cá vùng vẫy đi/ên cuồ/ng, nước b/ắn tung tóe ướt đẫm người mẹ.

Bà thở hồng hộc, giọng chua chát quát tôi: "Ch*t đứng ở đấy à? Tao làm phim hay sao mà đứng xem?"

"Còn không mau lại đây phụ tao!"

Hai mẹ con vật lộn mãi vẫn không tài nào kh/ống ch/ế được con cá trơn nhẫy đầy sức mạnh.

Nó co rúm dưới đáy bồn nước, kéo thế nào cũng chẳng lên.

Mẹ tôi ch/ửi thề một câu, quay lưng bước vội vào bếp.

Khi trở ra, tay bà đã cầm một con d/ao ch/ặt xươ/ng sắc lẹm.

"Mẹ ơi đừng! Cá Koi là vật cầu phúc, nếu mẹ gh/ét quá thì thả nó xuống ao nhà mình, đằng nào cũng chẳng thấy mặt nữa mà..."

Bố tôi có riêng một cái ao cá trong làng, nuôi toàn cá Koi đỏ cao ngang người. Khác hẳn hàng xóm, đàn cá nhà tôi thông minh dị thường.

Đủ các mệnh lệnh phức tạp chúng đều thi hành được.

Nhờ vậy mà danh tiếng vang xa.

Mấy khu biệt thự sang trọng trong thành phố đều đặt hàng nhà tôi, dùng cá Koi của chúng tôi làm điểm nhấn cho hồ cảnh để quảng bá b/án nhà.

Nhưng dạo gần đây, có gã đàn ông ngoại tỉnh đến phá đám. Hắn cũng mở ao nuôi Koi trong làng, dù cá bé hơn nhưng khôn ngoan hơn, màu sắc sặc sỡ hơn, lại còn biết làm toán và biểu diễn xiếc dưới nước theo hiệu lệnh.

Từ khi hắn và đàn cá xuất hiện, bố tôi uống rư/ợu ngày càng hung dữ.

Đến ao cá cũng chẳng thèm chăm sóc.

Mãi đến khi gã đàn ông kia biến mất, nụ cười mới trở lại trên mặt bố, đối xử với hai mẹ con tôi cũng tử tế hẳn.

Dù không rõ chuyện gì đã xảy ra với người đàn ông đó, nhưng việc bố tôi trân trọng con cá mang về nhà thế này chứng tỏ trong mắt ông, nó quan trọng hơn cả hai mẹ con tôi.

Con cá này không thể ch*t!

Nghe tôi van xin cho con vật, mắt mẹ đỏ ngầu: "Con tránh ra!"

"Bố con là bi/ến th/ái! Trái đạo luân thường! Nuôi thứ quái th/ai này chỉ để hànhz hạz người ta, thà đi ngoại tình còn đỡ t/ởm hơn!"

"Gi*t không được thằng chồng, thì ít nhất tao cũng xử được con thú này chứ?"

"Để nó lởn vởn trong nhà này, đúng là trò nh/ục nh/ã!"

Mẹ tôi rưng rưng nước mắt, chất vấn tôi bằng giọng đay nghiến:

"Con định đứng về phải con q/uỷ này để mẹ đ/au lòng hả?"

Tôi đâu muốn mẹ buồn.

Vừa định rời khỏi chỗ đứng, con cá chợt chạm sống lưng tôi bằng chiếc đầu lạnh ngắt. Tôi co rúm người, giọng run bần bật:

"Mẹ... Ơi... Con cá... Hình như nó đang viết chữ sau lưng con."

"Nó bảo... Nó là người."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm