Tạ Nghiên Từ treo tay giữa không trung, khớp xươ/ng rõ ràng, khuy măng sét ánh lên tia sáng lạnh lẽo.
Dưới sân khấu, tiếng vỗ tay vẫn chưa dứt, đám người trong câu lạc bộ tranh biện ở hàng ghế đầu đang vỗ tay đầy phấn khích, ở bàn giám khảo cũng có người đang thì thầm trao đổi.
Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt đó, đầu lưỡi đẩy đẩy chiếc răng hàm đang tê dại.
Năm phút trước, tên này còn hôn tôi đến mức không thở nổi trước mặt bao người.
Tạ Nghiên Từ ghì ch/ặt gáy tôi, hơi thở hỗn lo/ạn đến mức khó tin, đuôi mắt đỏ ửng đầy đ/áng s/ợ: "Chỉ có cái miệng của cậu là giỏi thôi."
"Chỉ có cậu là giỏi."
"Ông đây hôn ch*t cậu, hôn ch*t cậu luôn."
Tôi bị hắn hôn đến ngẩn ngơ, trong đầu toàn là tiếng tích tắc của kim giây đồng hồ đang quay ngược.
Khi mở mắt ra lần nữa, hắn đã đứng trước bục giảng của cuộc thi tranh biện, y phục chỉnh tề đưa tay về phía tôi.
Tôi nhìn bàn tay hắn đưa ra, ánh mắt trầm xuống, cũng đưa tay ra.
Lòng bàn tay chạm nhau, đầu ngón tay hắn hơi lành lạnh.
Tôi đột nhiên mỉm cười: "Sao miệng tôi cứ thấy hơi tê tê nhỉ?"
Ngón tay hắn co lại: "Trình Du Bạch, cậu đang nói gì vậy?"
Hắn thu tay về, giọng lạnh như băng, nhưng ánh mắt lại dán ch/ặt vào đôi môi tôi.
Tôi tiến lại gần một chút, hạ thấp giọng: "Á~ là muỗi đ/ốt à? Sao môi tôi bây giờ vẫn còn tê thế này?"
Đồng tử Tạ Nghiên Từ co rút dữ dội, cơ hàm siết ch/ặt.
Hắn quay người thu dọn bản thảo tranh biện trên bàn, bước chân vội vã chạy mất: "Lần sau cố gắng hơn nhé, tôi còn... còn có việc."
Hắn quay lưng về phía tôi, vành tai đỏ ửng như sắp nhỏ m/áu.
Tôi dựa vào mép bàn, nhìn theo bóng lưng hắn rời đi, nheo mắt lại.
Rõ ràng là hắn biết chuyện quay ngược thời gian.
Thậm chí xa hơn nữa, dường như chính hắn là người khởi xướng.
Hơn nữa, những chuyện xảy ra trước khi quay ngược thời gian, hắn cũng nhớ.
Vậy hắn hôn tôi là vì lý do gì? Cố tình chơi khăm tôi, kẻ th/ù không đội trời chung của hắn sao?
Tôi giơ tay chạm vào khóe môi mình. Nơi đó vẫn còn vương lại cảm giác tê dại nhàn nhạt.
À chà, gần đây có trò hay để xem rồi.
Tôi và Tạ Nghiên Từ vì tuổi tác tương đương nên từ nhỏ đã bị người lớn đem ra so sánh.
Hắn là kiểu học sinh ưu tú lạnh lùng kiềm chế, ai cũng nói hắn thanh cao cấm dục, sinh ra đã hợp để đứng ở nơi cao.
Ha, chẳng qua chỉ là một tên trai tân chưa từng nếm mùi đời thôi.
Sau khi lên đại học, chúng tôi cùng ở trong một câu lạc bộ tranh biện, luôn đối đầu gay gắt.
Nói thật, tôi không hề muốn đấu với hắn. Tôi chẳng có chút hứng thú nào với loại đàn ông cổ hủ này.
Nhưng năm nhất đại học, có một cô gái theo đuổi hắn từ lâu, đột nhiên quay sang tỏ tình với tôi.
Tin tức lan truyền rất nhanh, giờ nghỉ trưa còn chưa kết thúc, nửa cái khối đã biết cả rồi.
Tạ Nghiên Từ tìm đến tôi khi tôi đang ngồi trên bàn học đung đưa chân, tay cầm lá thư màu hồng đó. Nhìn mấy hình vẽ con mèo méo mó trên đó.
Hắn đứng ở cửa lớp, sắc mặt âm trầm đến mức khó tin: "Cậu đồng ý rồi?"
Lão trai tân vì bị cư/ớp mất crush mà cuống lên rồi kìa.
Tôi ngồi trên bàn học, nhướng mày: "Hửm?"
Đương nhiên là không rồi. Tôi chẳng có hứng thú gì với phụ nữ cả. Nhưng tôi lại chẳng muốn nói cho hắn biết ngay lập tức.
Nghe câu trả lời của tôi, giọng hắn lạnh lẽo: "Cậu thích kiểu này?"
Tôi không đáp, thế là trong bầu không khí im lặng đầy khó xử này, hắn lên tiếng: "Bác trai bác gái nói với tôi, bảo tôi trông chừng cậu, không được yêu sớm."
Giây tiếp theo, hắn túm lấy tay tôi: "Đi chia tay đi."
"Tạ Nghiên Từ." Tôi chậm rãi gạt tay hắn ra: "Có phải cậu thích tôi không?"
Hắn khựng lại: "Tôi... tôi không có."
Tôi nheo mắt: "Không có thì bớt quản tôi đi nhé."
Tôi tiến lại gần, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên tai hắn.
Hắn cứng đờ người tại chỗ, ngay cả hơi thở cũng ngưng lại một nhịp.
"Được rồi anh trai, tôi không có qua lại với cô ấy, anh đừng làm phiền tôi nữa được không?" Tôi kề sát tai hắn, kéo dài giọng: "Bớt đi mách lẻo, đừng làm khó tôi nhé."
Nói xong, tôi lướt thẳng qua người hắn.
Phía sau rất lâu không có tiếng bước chân.
Vệt đỏ trên tai hắn lan dần ra.
Kể từ đó, nơi nào có tôi, hắn đều cố tình tránh mặt.
Tôi có thêm một kẻ th/ù, bớt đi một ông quản gia. Sao lại không làm chứ.