Về đến xe, Từ Lãng được sắp xếp nằm ở ghế sau.

Tạ Hoài Cẩn ngồi ghế phụ, đầu óc vẫn còn khá tỉnh táo, chắp hai tay lại xin lỗi tôi:

"Xin lỗi nhé! Lợi dụng cậu và anh trai cậu rồi, tôi thực sự là tình thế bắt buộc!"

Tôi không để bụng nói: "Có gì đâu, bạn bè chẳng phải là để lợi dụng qua lại sao, hay là chị không coi tôi là bạn?"

Tạ Hoài Cẩn nghe vậy sững người một lúc lâu, rồi cười nói: "Cậu đúng là người thú vị thật đấy."

Tôi cũng cười, "Cảm ơn đã khen."

Tạ Hoài Cẩn là người có chủ kiến, những chuyện khác tôi cũng không hỏi nhiều, đưa hai người họ về nhà an toàn xong tôi liền "công thành thân lui".

Trên đường về, nghĩ đến cảnh trong nhà không có ai, tôi bỗng thấy hơi chán nản.

Chương 7:

Hệ thống xúi giục: [Thế nào, hay là nổi lo/ạn một lần đi, ngày mai hẵng làm bé ngoan của anh trai cậu?]

Tôi nghe lời ngay tắp lự, đúng lúc đi ngang qua phố quán bar, bèn chọn một quán bar yên tĩnh vào uống một ly.

Đã lâu không đụng tới cồn, lúc bước xuống từ ghế cao chân tôi cứ xoắn quẩy vào nhau.

Gọi lái xe hộ đưa tôi về nhà, lúc xe dừng trước cổng lớn tôi thậm chí không tự xuống xe nổi, đành phải đợi người làm ra đỡ.

Tôi nhắm mắt dựa vào ghế sau, trong cơn mơ màng có người mở cửa xe.

Người đó đứng bên cửa lặng lẽ nhìn tôi vài giây, rồi mới cúi người xuống bế tôi.

Chóp mũi ngửi thấy mùi hương quen thuộc, tôi nhấc mi mắt lên, góc nghiêng sắc sảo của Phó Trọng Tiêu lọt vào tầm mắt.

Tôi chớp chớp mắt, trong mắt ngập nước long lanh, khàn giọng gọi: "Anh?"

Phó Trọng Tiêu không nói một lời bế tôi vào nhà, đi lên lầu, vẻ mặt rất lạnh lùng.

Nhưng đôi bàn tay to lớn lại nâng tôi rất vững vàng, trân trọng như thể tôi là món đồ sứ đắt tiền không thể để xảy ra sai sót.

Tôi áp mặt vào ngựk anh, cọ cọ đầy quyến luyến, giọng nhão nhoẹt nói:

"Anh, em nhớ anh quá."

Lồng ngựk Phó Trọng Tiêu phập phồng hai cái, giọng điệu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép:

"Giờ mới nhớ đến tôi à? Lúc em vì một kẻ xa lạ mà mượn rư/ợu giải sầu ở bên ngoài sao không nghĩ xem anh trai biết được sẽ đ/au lòng thế nào!"

Tôi bị anh m/ắng cho ngẩn người, hoàn toàn không hiểu ý anh, chỉ cảm thấy một nỗi tủi thân to lớn ập đến trong lòng.

Lập tức vành mắt nóng lên, nước mắt như đê vỡ tuôn trào.

Phó Trọng Tiêu thấy thế không khỏi nghẹn lời, vào đến phòng đặt nhẹ tôi xuống giường, im lặng lấy khăn giấy lau nước mắt cho tôi.

Tôi hờn dỗi đẩy tay anh ra, anh cũng không gi/ận.

Vừa tiếp tục lau vừa hạ giọng dỗ dành:

"Anh trai sai rồi, không nên m/ắng Tiểu Bảo, đại nhân Tiểu Bảo không chấp kẻ tiểu nhân, tha lỗi cho anh trai nhé."

Tôi đẫm lệ trừng mắt nhìn anh một cái, túm lấy vai anh quệt hết cả nước mắt nước mũi lên bộ vest của anh.

Phó Trọng Tiêu dở khóc dở cười.

Đúng là hại người một ngàn hại mình tám trăm, tôi cọ xong đầu càng choáng hơn, tì vào vai Phó Trọng Tiêu không động đậy nổi.

"Để em bình tĩnh lại chút..."

Phó Trọng Tiêu giơ tay chậm rãi vuốt lưng tôi, hồi lâu sau mới thấp giọng nói:

"Em thích cô ấy đến thế sao? Thấy cô ấy ở bên người đàn ông khác, em buồn đến mức phải đi m/ua say à?"

Tôi mơ mơ màng màng nghĩ, anh đang nói cái gì thế, thích ai cơ?

Người em thích trước giờ vẫn luôn là anh mà.

Tôi chống lên vai anh miễn cưỡng ngẩng đầu, Phó Trọng Tiêu rũ mắt nhìn tôi, trên gương mặt điển trai thoáng vẻ cô đơn.

Tôi mơ hồ cảm thấy tim nhói đ/au, đưa tay chạm lên mặt anh, khẽ nói:

"Anh trai đừng buồn, em sẽ mãi mãi ở bên anh."

Ánh mắt Phó Trọng Tiêu khẽ động, ấn tôi vào lòng mình, siết ch/ặt cánh tay.

Hơi thở nóng hổi phả bên tai, Phó Trọng Tiêu trầm giọng nói:

"Em là người quan trọng nhất trên thế giới này đối với anh. Đừng lừa anh."

Tôi ngoan ngoãn gật đầu trong lòng anh, nghiêng đầu đặt một nụ hôn nhẹ lên má anh.

Cơ thể Phó Trọng Tiêu cứng đờ trong giây lát, tách ra một chút, ánh mắt thâm trầm nhìn tôi, "Tại sao lại hôn anh?"

Tôi chậm chạp chớp mắt, "Anh trai là người em thích nhất trên đời này."

Phó Trọng Tiêu nghe vậy lồng ngựk phập phồng kịch liệt, nhìn tôi đăm đăm hồi lâu, đột ngột cúi đầu hôn xuống thật mạnh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
9 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đồ án tốt nghiệp dang dở của chúng mình

Chương 10
Một tuần trước buổi triển lãm tốt nghiệp, sinh viên khoa thiết kế Hứa Ánh Hòa phát hiện Phương Sở Tình, người bạn cùng sáng tác suốt ba năm, đã tháo dỡ một nửa mô hình thành phố của cả hai. Ban đầu, cô cho rằng đây là hành động trả đũa vì vấn đề tiến cử thực tập, nhưng qua các phiên bản thuyết minh triển lãm, bản nháp trên tài khoản chung, cùng các tài liệu về nhận vật liệu và tài trợ, cô dần phát hiện nhà trường đã tự ý thay đổi mô hình thành phố vốn cho phép khán giả sắp xếp lại thành một mô hình quảng bá dự án bất động sản được tài trợ. Cả hai không chỉ phải đối mặt với sự can thiệp quá giới hạn từ phía nhà trường, mà còn phải thừa nhận trách nhiệm của bản thân trong việc cạnh tranh thực tập, thiếu sót trong giao tiếp và hành vi tự ý tháo dỡ mô hình. Cuối cùng, họ quyết định trưng bày hai nửa mô hình đặt cạnh nhau, chấp nhận đánh đổi bằng bài đánh giá bổ sung để được tốt nghiệp, mất đi cơ hội thực tập, nhưng đồng thời học lại được rằng trong một tác phẩm chung, mỗi người đều có quyền nói lời từ chối.
0