Đồ Ngâm Ác Qủy

Chương 9

28/11/2025 11:42

Góc nhìn của bác Trương:

Lần đầu tiên tôi gi*t người là năm hai mươi tuổi, nạn nhân là một bà góa già trong làng.

Thời điểm ấy là năm mất mùa, ai sống cũng không dễ dàng

Năm đó ruộng đồng không trồng được lúa, sông hồ cũng cạn kiệt cá.

Mọi nhà đều thắt lưng buộc bụng, vậy mà bà lão đó dám tr/ộm lương thực c/ứu mạng của nhà tôi.

Tôi kết liễu bà lão đó dễ dàng như gi*t một con gà.

Nhìn bà ta khổ sở giãy giụa, trong lòng tôi bỗng dâng lên một niềm khoái cảm t/àn b/ạo.

D/ao vung lên rồi hạ xuống, bà ta tắt thở.

Chúng tôi ở vùng núi, cảnh sát bên ngoài không quản được.

Chẳng ai quan tâm đến số phận của một bà lão sống cô đ/ộc.

Dường như bản chất tôi vốn đã như thế - tôi thậm chí tìm thấy niềm vui trong việc gi*t người.

Chỉ là trong lòng vẫn thoáng chút hoang mang.

Về sau, khi lục tìm đồ ăn trong nhà, tôi phát hiện dưới đầu giường của cha tôi là một cuốn sách cũ nát, dấu vết cho thấy đã được xem đi xem lại nhiều lần.

Tổ tiên nhà họ Trương chúng tôi chưa từng có người đọc sách, cha tôi - người đã khuất - cũng chỉ là một người thô lỗ không biết chữ.

Tôi mở cuốn sách, bên trong không có chữ mà chỉ toàn hình vẽ bằng bút lông, nguệch ngoạc đến mức tôi chỉ có thể đoán đây có lẽ là một cuốn sách dạy nấu ăn.

Công thức nấu nướng đã bị thời gian làm mai một, nhiều phần đã mất.

Sau khi đọc xong, cảm giác như tôi vừa mở ra cánh cửa đến thế giới mới.

Và cũng nhận ra mình mang trong người gen của q/uỷ dữ.

Giữa đêm khuya, tôi lén đào lại chỗ ch/ôn bà lão, c/ắt lấy đùi của bà ta.

Theo phương pháp trong sách, tôi r/un r/ẩy nếm thử nồi canh th!t - quả nhiên tỏa ra mùi hương th!t kỳ lạ.

Sau này, tôi dựa vào bí quyết này để mưu sinh, đến thành phố lớn mở một quán lẩu nhỏ, thậm chí còn cưới được vợ nhờ tiền ki/ếm được từ quán lẩu.

Năm ba mươi tuổi, vợ tôi qu/a đ/ời do khó sinh, con trai Trương Dũng chào đời.

Sau khi vợ mất, chỉ còn tôi và con trai sống nương tựa nhau.

Sự ra đời của đứa trẻ khiến lòng tôi trở nên bình yên.

Tôi quyết định không gi*t người nữa, không muốn gieo rắc nghiệp sát sinh vào đời con.

Tôi có thể là kẻ tội đồ, nhưng tôi mong con mình được lớn lên trong sạch.

Trương Dũng là đứa trẻ hoạt bát, hồi nhỏ rất hay cười, quanh quẩn bên tôi như một chú chim non, líu lo gọi "cha".

Tôi đưa con ra ngoài làm thuê, ban ngày làm phụ hồ, tối đến làm phụ bếp quán nướng.

Dù ki/ếm chẳng bao nhiêu, nhưng chỉ cần Trương Dũng khỏe mạnh trưởng thành là tôi mãn nguyện.

Năm đó, Trương Dũng mới bảy tuổi, ở trường xô xát với bạn cùng lớp, lỡ tay làm vỡ đầu đứa trẻ kia.

Nguyên nhân là vì đứa trẻ đó chế nhạo con từ nông thôn ra, có người cha làm phụ hồ.

Cha thằng bé kia là chủ tạp hóa, suốt ngày vênh váo coi thường người khác.

Hắn tìm đến Trương Dũng, t/át thẳng vào mặt con tôi trước mặt cả lớp.

Hôm đó về nhà, nửa bên mặt con tôi sưng như cái bánh bao, khóe miệng rớm m/áu, nhưng chẳng nói gì.

Tôi tìm gặp giáo viên, nhưng cô giáo chỉ biết đùn đẩy trách nhiệm.

Tôi nghĩ, có lẽ vì tôi không biếu phong bì nên Trương Dũng mới bị oan ức.

Tôi c/ăm gh/ét xã hội bất công này, gh/ét cô giáo, nhưng gh/ét nhất vẫn là tên chủ đã đá/nh con trai tôi.

Từ đó, Trương Dũng không còn cười rạng rỡ như xưa.

Tôi biết, con đang sống trong sợ hãi, mỗi ngày về đều có thêm vết thương mới.

Con trai, đợi thêm chút nữa, cha nhất định sẽ trả th/ù cho con.

Về sau, tôi gi*t đứa trẻ đó cùng tên chủ - cha của nó.

Tôi lấy tr/ộm chiếc nồi cơm nhà chúng, tìm đến một căn nhà hẻo lánh, trước mặt tên chủ tạp hóa, tôi gi*t con trai hắn, nấu thành một nồi nước th!t.

Tôi cầm muỗng múc từng muỗng từng muỗng đút vào miệng hắn.

"Ông có từng nghĩ, khi ông t/át vào mặt con trai tôi, trong lòng nó có sợ hãi như ông bây giờ không?"

Nhìn người đàn ông sợ đến mức tè ra quần, khuôn mặt tôi lộ ra vẻ kh/inh thường.

"Tôi cũng là một người cha. Ông đã chọc gi/ận nhầm người rồi. Tôi hy vọng sự hối h/ận của ông không phải là vì sắp bị gi*t hôm nay, mà là vì ông và con trai đã b/ắt n/ạt người khác!"

Trương Dũng là mạng sống của tôi, không ai được đụng đến.

Tôi vung d/ao kết liễu tên chủ , ném x/ác vào nồi canh đang sôi.

Vô tình liếc ra cửa sổ, tôi thấy một bé gái chừng bốn, năm tuổi đang nhìn tôi bằng đôi mắt to ướt át.

Trẻ con thôi, bỏ qua vậy.

Tôi nghĩ thế. Tôi là người có nguyên tắc - tôi thích gi*t chóc, nhưng chưa từng gi*t người vô tội.

Tôi đưa Trương Dũng chạy trốn khắp nơi để tránh cảnh sát truy nã.

Ban ngày tôi ra ngoài làm việc. Niềm vui duy nhất vào buổi tối là nghiên c/ứu nấu ăn và sách về điều tra hình sự.

Tôi tự hào vì Trương Dũng học rất giỏi, luôn đứng đầu trường.

Con nói sau này muốn trở thành bác sĩ c/ứu người.

Tôi vui mừng trước chí hướng của con, nhìn cậu bé ngày nào giờ đã trưởng thành, tôi chợt nhận ra mình đã già đi nhiều.

Khi thi đại học, Trương Dũng định đăng ký ngành y, nhưng khi tra điểm lại thấp hơn dự kiến gần hai trăm điểm.

Trương Dũng suy sụp, khóa mình trong phòng suốt hai ngày không chịu ra ngoài.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
5 Ôn Cố Chương 13
10 Trò Chơi Lừa Dối Chương 15
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 8
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7