Thủ Tuế

Chương 17

01/05/2025 11:38

Một luồng khí lạnh buốt xuyên qua từng lỗ chân lông.

Tôi muốn bỏ chạy.

Nhưng đôi chân không chịu nghe lời, cứ r/un r/ẩy đứng trơ như trời trồng.

“Cót két.”

Tiếng xoay của tay nắm chậm rãi vang lên từ bên trong.

Hai thứ có giọng giống hệt bố mẹ tôi...

Đang bước ra ngoài.

“Kẽo kẹt.”

Cánh cửa mở ra từ từ.

Bên trong tối om.

Như chẳng có bóng người.

Chỉ ánh trăng mờ đổ qua ban công.

"Bố...bố..."

Rõ ràng trong phòng trống trơn.

Nhưng tôi thấy hai bóng đen dài lê thê rõ mồn một...

Quấn lấy nhau dưới nền nhà.

Trên tay chúng có thứ gì đó lấp lánh.

Nhọn hoắt, tựa lưỡi d/ao.

Hơi thở tôi đ/ứt quãng.

Giờ phút này, tôi chợt hiểu cuộc trò chuyện lúc nãy của chúng.

Bọn chúng đang bàn cách...

Chế biến tôi thành món ăn.

Hấp hay kho.

Chạy!

Phải thoát thôi!

Nhưng nỗi kh/iếp s/ợ trói ch/ặt chân tay tôi, mắt tôi dán ch/ặt vào cặp bóng m/a.

Bóng đen đang tiến lại gần...

Trái tim tôi như bị nỗi k/inh h/oàng đóng băng.

"Tống Lạc, chạy đi! Đồ ngốc, chạy ngay đi!"

Tôi gào thét trong im lặng, cắn mạnh vào môi.

Vị tanh của m/áu đ/á/nh thức thân thể tê liệt.

Tôi phóng về phòng mình.

Hai bóng đen bám riết phía sau.

“Thình thịch.”

Chú thỏ trong lồng đột nhiên đ/ập thình thịch vào song sắt.

Cửa lồng bật mở.

Chú thỏ lao vút ra ngoài.

Bóng đen ngừng bước, như bị thu hút bởi con mồi mới.

Nhân cơ hội này, tôi chui tọt vào phòng, đóng sập cửa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm