Bạn trai tôi muốn xem, vậy thì chắc chắn tôi không thể từ chối rồi.
Tôi đỏ bừng mặt, ngoan ngoãn cho hắn nhìn một cái, sau đó nhanh chóng mặc quần áo lại tử tế.
M/áu mũi của hắn nháy mắt trào ra nhiều hơn, chảy dọc theo nhân trung ròng ròng xuống, nhỏ giọt trên mu bàn tay.
Lục Hoài Chinh lộ ra nụ cười của một gã sắc lang ngốc nghếch.
"Hắc hắc. Hì."
"Ui da! Mình đúng là có phúc lớn bằng trời mà!"
Sau đó mang theo nụ cười kỳ quái ấy, hai mắt hắn trợn ngược, ngã thẳng cẳng ra phía sau.
Tôi ngồi trên giường b/ệnh, cúi đầu nhìn gã Alpha vừa ngất lịm đi này, cảm thấy cả thế giới như đang đảo lộn trong gió.
Im lặng ba giây.
Tôi đưa tay nhấn chuông điện tử gọi y tá.
"… Bác sĩ ơi, xin chào, ở đây có người ngất xỉu rồi ạ."