Xin Hãy Chấm Dứt Trò Hề Này

Chương 1

20/02/2026 11:56

Sinh viên trong phòng học dần đông lên, nhưng xung quanh tôi vẫn chẳng có ai ngồi, chắc hẳn là do chuyện được đồn ầm lên mấy hôm trước.

Tôi an tọa ở dãy ghế cuối, lấy tai nghe ra nhét vào tai, cảm thấy rất hài lòng với tình trạng này, vì thực ra tôi là một người hướng nội, chẳng muốn giao tiếp nhiều với người khác.

Hôm đó tôi còn chưa kịp giải thích thì Phó Hàn đã bỏ đi, không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này, đúng là niềm vui bất ngờ.

Đột nhiên xung quanh loáng thoáng có tiếng ồn ào, tôi vừa ngẩng đầu lên thì thấy Phó Hàn mang khuôn mặt đẹp kinh thiên động địa đang đứng lạnh lùng trước bàn tôi.

Hắn hất cằm, môi mấp máy vài cái.

Tôi phản ứng lại, tháo tai nghe ra: "Hả?"

Phó Hàn im lặng một lát, lại hỏi tiếp: "Sao cậu lại ở đây?"

Ánh mắt của những người xung quanh đều lặng lẽ đổ dồn về phía này, thế nên tôi chỉ muốn kết thúc cuộc đối thoại thật nhanh: "Đi học."

Hắn nhướng mày: "Cậu không phải sinh viên ngành này đúng không."

Tôi cạn lời, thầm nghĩ sao cái nết y như chó dữ giữ mồi thế nhỉ, có giỏi thì cậu bảo nhà trường chỉ cho sinh viên ngành các cậu chọn môn này đi. Dù vậy miệng vẫn thành thật đáp: "Môn tự chọn."

Hắn lạnh mặt không nói gì.

Ngay lúc tôi định nói là thật đấy, không tin thì tôi cho cậu xem thời khóa biểu thì giảng viên bước vào lớp, chuông vào học cũng vang lên.

"Em sinh viên kia, đang làm gì đấy, mau ngồi xuống đi." Giảng viên hướng về phía chúng tôi nói.

Phó Hàn đáp lại một tiếng. Hắn nhìn ngó xung quanh, khựng lại một lát rồi đặt cặp xuống, ngồi luôn vào chỗ trống bên cạnh tôi.

“…?”

Hắn liếc tôi một cái, làm như không có chuyện gì hỏi: "Chỗ này không có ai chứ."

Ngồi cũng ngồi rồi, cậu còn hỏi làm gì?

Tôi quay đầu lại, đáp: "Không có."

Tôi nhét lại tai nghe vào tai, không muốn tiếp tục giao tiếp với hắn, thầm nghĩ ông thầy này sao không đến sớm hay muộn hơn chút cơ chứ.

Đang chăm chú nghe giảng thì đột nhiên từ bên cạnh có một tờ giấy được đẩy sang, tôi nhìn tờ giấy, lại quay sang nhìn Phó Hàn đang không chớp mắt nhìn chằm chằm lên bảng đen, mặt mũi ngơ ngác.

Phó Hàn vẫn không ngoảnh mặt lại, chỉ đẩy tờ giấy nhích qua thêm chút nữa.

"..."

Tôi nhận lấy, trên đó dùng nét chữ mạnh mẽ đẹp đẽ viết ra một câu nhảm nhí thối tha.

[Không cần giả vờ nữa, cậu vì tôi nên mới tới học môn này chứ gì.]

“?”

Trong lòng tôi có một vạn dấu chấm hỏi bay qua, cảm giác cả đời này mình chưa từng hoang mang đến thế.

Đang chuẩn bị vẽ thêm mấy dấu chấm hỏi lên giấy thì tôi chợt nghĩ, làm vậy khéo lại dây dưa nhắn tin mãi không dứt

, chi bằng nghĩ cách khiến hắn cạn lời luôn, cứ làm cho hắn thấy buồn nôn là được.

Tôi viết chữ "Ừm.", rồi đẩy tờ giấy về lại.

Hai giây sau tờ giấy bị đẩy ngược lại, trên đó chỉ có đ/ộc một dấu chấm hỏi. Tôi hài lòng vo tròn tờ giấy, tiện tay nhét vào túi quần, tiếp tục nghe giảng. Phó Hàn bên cạnh cũng không có thêm động tĩnh gì nữa.

Vừa tan học, cậu bạn nối khố của Phó Hàn ngồi ở bàn trên đã lao tới, quàng tay qua cổ hắn.

"Vừa nãy tao gọi ở phía trước sao mày không qua? Cứ cắm đầu đi tít ra đằng sau."

Phó Hàn hừ lạnh một tiếng: "Bởi vì thấy một tên bi/ến th/ái theo dõi..."

Hắn vừa nói vừa định quay đầu tìm tôi, nhưng từ giây đầu tiên cậu bạn hắn lao tới tôi đã chuồn bằng cửa sau rồi.

Phó Hàn tức gi/ận đứng phắt dậy.

"Mẹ kiếp, để cậu ta chạy mất rồi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
6 Đồng Trần Chương 36
8 Lỡ làng Chương 14
9 Xoá bỏ Omega Chương 15
12 Cuốn sổ tiên tri Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm