NGỌC TRẤN THI

Chương 3

02/10/2025 19:26

8

Tôi không để ý đến cô ta, tự mình nói tiếp:

"Trước đó, tôi cần x//á/c nhận một vài chuyện."

"Miếng ngọc này của cô, có phải là sau khi anh ta từ Thái Lan trở về mới đưa cho cô không? Và sau khi đeo miếng ngọc này vào, sức khỏe của cô có phải ngày càng kém đi không?"

"Nếu đúng là vậy, thì rất có khả năng là b//ùa ng//ải do Vu Cổ Sư bên Thái Lan yểm, bao gồm cả con tiểu qu//ỷ kia cũng là do anh ta thỉnh về."

"Còn về lý do tại sao lại làm như vậy, có lẽ là vì sức khỏe của Kỷ Thức Du sắp không xong rồi, trên người có ba ngọn lửa, lần lượt ở hai bên vai và trên đầu, lửa trên người Kỷ Thức Du đã sắp tắt rồi, dương hỏa không đủ, đây cũng chính là lý do tại sao tiểu qu//ỷ có thể nhập vào người anh ta."

"Còn sợi dây chuyền trên người cô, được thi khí hun đúc trăm năm, lại bị ngâm trong dầu x//á/c ch*t, đã là ngọc chí âm, nếu Kỷ Thức Du muốn đổi mệnh cách, đối phương bắt buộc phải có qu/an h/ệ huyết thống, đây cũng là lý do tại sao anh ta lại chọn cô."

Trong phần bình luận mọi người đều ngớ ra, tất cả đều bị tôi nói cho sững sờ.

"Đủ rồi, nói nữa là sợ thật đó."

"Sao nói cứ như thật vậy, chẳng lẽ Kỷ Thức Du thật sự thỉnh tiểu qu//ỷ rồi à?"

"Các người cũng dễ bị lừa quá đi, nghĩ thử cũng biết là không thể nào, đi Thái Lan đâu nhất thiết là phải thỉnh tiểu qu//ỷ, hơn nữa người ta đến đó là để tham gia giám định văn vật mà."

"+1, nếu Kỷ Thức Du mà ở hiện trường nghe được những lời này, chắc là tức đến hộc m//áu."

Kỷ Lê vẫn không tin, người cậu cưng chiều mình như vậy lại có thể hại mình.

"Những gì cô nói, không có bằng chứng x//á/c thực, miếng ngọc này là món quà cậu tôi đấu giá được từ buổi giám định để tặng cho tôi, sức khỏe tôi kém đi là do vào thu rồi, chuyển mùa dễ bị bệ/nh, còn mấy thứ dầu x//á/c ch*t hay tiểu qu//ỷ mà cô nói lại càng không đáng tin, chúng tôi không nhìn thấy, ai biết có phải là do cô bịa đặt ra không?"

Tôi suy nghĩ một lát, cảm thấy Kỷ Lê nói cũng đúng, huống hồ cô ta muốn xem cũng không phải là không được.

"Được, vậy tôi sẽ cho cô tận mắt nhìn thấy."

Lời này vừa thốt ra, thanh bình luận trôi nhanh như bay.

"Ý gì vậy? Gì mà tận mắt nhìn thấy? Chẳng lẽ thật sự có thể cho chúng ta thấy m/a à?"

"Tin cô ta à? Ch/ém gió không cần bản nháp, ông đây sống hai mươi mấy năm còn chưa thấy bao giờ, tôi không tin cô ta thật sự có bản lĩnh này."

"Tôi cũng vậy, đã nghĩ xong lát nữa phải vả mặt cô ta thế nào rồi."

"Bất kể thật giả, bây giờ tôi thật sự có hơi sợ, đang cuộn ch/ặt chăn run cầm cập đây."

9.

Tôi lờ đi phần bình luận, dặn dò Kỷ Lê:

"Cô ngậm mặt ngọc vào trong miệng, dùng d/ao rạ/ch một vết thương trên tay, sau đó bôi m//áu lên camera."

Mặt ngọc là vật chí âm, ngậm vào miệng Kỷ Lê, lại lấy m//áu làm chất dẫn.

Cộng thêm kết cấu và nguyên lý hoạt động đặc th/ù của camera điện thoại, trong một vài trường hợp có thể chụp được hình ảnh linh dị.

Kỷ Lê vẫn còn do dự.

Nhưng tôi cũng không vội, dù sao thì người sắp ch*t cũng đâu phải là tôi.

Tôi ung dung nói với cô ta.

"Cô muốn nhìn thấy sự thật, thì bắt buộc phải nghe lời tôi."

Bình luận:

"Hay là thử xem?"

"Thử đi, để tôi xem lúc đó vả mặt cô ta thế nào."

"Thử cái con khỉ, Kỷ Lê cô mà làm theo, sau này còn muốn lăn lộn trong giới nữa không, ít nhất cũng bị người ta cười cho mấy năm."

"Đúng đó, c/ầu x/in các người tin vào khoa học đi, sách vở đọc vào bụng chó hết rồi à?"

Thanh bình luận hỗn lo/ạn, Kỷ Lê cảm thấy đầu mình cũng muốn n/ổ tung.

Cuối cùng cô ta không thể nhịn được nữa, đ/ập bàn đứng dậy, nghiến răng nghiến lợi nói.

"Phó Diên, nếu cô dám lừa tôi, tôi nhất định sẽ cho người xử ch*t cô."

Tôi gật đầu qua loa, câu này tôi đã nghe không biết bao nhiêu lần rồi bao nhiêu lần rồi.

Kỷ Lê làm theo chỉ dẫn của tôi, ngậm mặt ngọc vào trong miệng, lập tức một mùi tanh hôi lan ra trong khoang miệng.

Cô ta nén cơn buồn nôn, nhanh chóng vào bếp, dùng d//ao gọt hoa quả r//ạch một đường trên ngón trỏ.

M//áu lập tức ứa ra, sau đó cô ta bôi m//áu lên ống kính điện thoại.

Màn hình livestream lập tức đỏ rực một màu.

"Đột nhiên có hơi đ/áng s/ợ rồi đó."

"Cảm giác như đang xem phim kinh dị vậy."

"Cái quái gì đây, tôi sắp quên mất mục đích ban đầu khi xem livestream này rồi, sao lại biến thành livestream kinh dị thế này?"

10

"Tôi cũng vậy, tôi vốn chỉ đến xem giám định bảo vật thôi..."

"Thôi xong, phen này mấy người trong phòng livestream khỏi cần ngủ."

Kỷ Lê cầm điện thoại, rón rén mở cửa phòng của Kỷ Thức Du.

Bên trong quá tối, không nhìn thấy gì cả.

Màn hình livestream còn tệ hơn, vừa đen vừa đỏ, thật sự không nhìn thấy gì.

"Cậu?"

Kỷ Lê thăm dò gọi một tiếng, không nhận được hồi âm.

Thấy xung quanh không có gì khác thường, Kỷ Lê thở phào một hơi, định rời đi.

Ngay lúc cô ấy vừa quay người đi.

Đèn trong phòng đột nhiên được bật lên.

Cả người Kỷ Thức Du dựa vào đầu giường, giọng nói nhẹ bẫng.

"Tiểu Lê, có chuyện gì sao?"

Kỷ Lê lúng túng quay người lại, chiếc camera trong tay cũng vô tình hướng về phía Kỷ Thức Du.

"Con muốn hỏi cậu chút chuyện."

Đột nhiên, trên màn hình xuất hiện một cảnh tượng kỳ dị.

Bên cạnh Kỷ Thức Du, có một đứa trẻ toàn thân đen thui đang co ro trong góc.

"Khoan đã, ở đó có phải có một đứa trẻ không???"

"Bạn không nhìn nhầm đâu, có thật đó!"

"Có đứa trẻ thì sao, lỡ là con của Kỷ Thức Du, người ta không muốn công khai thì sao?"

"Người trên lầu kia, phiền mở to con mắt chó của bạn ra mà xem, có nhà ai lại kh//âu cả mắt và miệng của con mình lại?"

"Tôi vừa phóng to lên xem, đúng là vậy thật..."

"Má ơi, đây không phải là tiểu qu//ỷ mà Phó Diên nói đó chứ?"

Kỷ Lê liếc nhìn màn hình, h/ồn vía cũng sắp bay mất.

Ngay lúc cô ta định quay người rời đi.

"Khoan đã."

Tiểu qu//ỷ vốn còn đang ở trong góc đột nhiên xuất hiện trước mặt Kỷ Lê.

11

Kỷ Lê cứng đờ người quay lại, môi r/un r/ẩy.

"Sao vậy ạ?"

Kỷ Thức Du có chút bất lực lắc đầu.

"Sao sắc mặt kém con thế? À đúng rồi, vừa nãy con muốn hỏi cậu cái gì?"

Kỷ Lê sững người một chút, may mà cô ta phản ứng rất nhanh.

"Con, con đói bụng, muốn hỏi cậu có muốn cùng ra ngoài ăn khuya không."

Nói xong cô ta cười gượng hai tiếng.

Kỷ Thức Du cũng cười theo một cái, sau đó nghiêm túc nói: "Không được đi."

"Cái gì ạ?"

Kỷ Lê ngớ người, cậu của cô ta chưa bao giờ nghiêm túc như vậy.

Ở phần bình luận lại càng sốt ruột hơn.

"Còn lề mề gì nữa, mau chạy thoát thân đi!"

"Đúng đó, đừng nói chuyện nữa, mau tìm cớ rời khỏi cái nhà này đi."

"Đây có phải là kịch bản không vậy? Trên đời này thật sự có m/a sao?"

"Người ở trên kia, vừa nãy bạn không thấy đứa trẻ đó biến hình đến đây à? Người bình thường có thể dịch chuyển tức thời trong không trung sao?"

"Bạn đừng nói nữa, bây giờ thủ thuật livestream lợi hại lắm, lỡ là hiệu ứng đặc biệt thì sao..."

Tôi không rảnh để xem những bình luận này, bởi vì ba ngọn lửa trên người Kỷ Thức Du đã tắt hoàn toàn, điều này có nghĩa là tối nay anh ta bắt buộc phải đổi mạng với Kỷ Lê.

Quả nhiên, Kỷ Thức Du từ trên giường đứng dậy, từ từ đi đến trước mặt Kỷ Lê.

"Ý của cậu là, muộn thế này rồi ra ngoài không an toàn, cậu vào bếp nấu cho con chút gì ăn nhé?”

Nói xong anh ta đưa tay ra muốn kéo Kỷ Lê.

Kỷ Lê theo phản xạ liền rụt tay lại.

Có lẽ cảm thấy phản ứng của mình quá lớn, cô ta lại xua tay, lúng túng nói:

"Không cần đâu ạ, bây giờ đột nhiên con không thấy đói nữa."

Nói xong cô ta không để ý đến phản ứng của Kỷ Thức Du, hoảng hốt chạy về phòng mình.

"Phó Diên, bây giờ tôi phải làm sao đây? Hay là tôi nhân lúc cậu ngủ say rồi lẻn ra ngoài nhé?"

Kỷ Lê thỉnh thoảng lại liếc nhìn ra cửa, căng thẳng đến mức giọng nói cũng r/un r/ẩy.

Cảm xúc của khán giả trước màn hình cũng bị lây nhiễm, dồn dập hiến kế.

"Tôi cảm thấy ra ngoài cũng rất nguy hiểm, lỡ lát nữa cô ra ngoài lại đụng phải anh ta thì sao?"

"A a a, phòng của cô khóa trái chưa? Tôi sợ anh ta đột nhiên xông vào lắm."

"Đúng đó, tốt nhất là tìm thứ gì đó chặn cửa lại đi."

"Nhà cô ở tầng mấy? Có thể nhảy cửa sổ không?"

"Hay là cứ ở trong phòng đợi trời sáng đi..."

Dưới phần bình luận mồm năm miệng mười , cái gì cũng có.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
81.54 K
4 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
7 Bánh nhân thịt Chương 12
8 Áp lực cực cao Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm

Biết Trước Kết Cục, Tôi Cướp Luôn Nam Chính

Chương 15
Đang trong thời gian yêu đương mặn nồng với bạn trai quen qua mạng. Bố mẹ bỗng bảo tôi về nhà để liên hôn. Tôi không hề do dự mà từ chối. “Để em gái đi đi, dù sao nó cũng không có bạn trai.” Đúng lúc ấy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận trôi nổi. 【Kế hoạch của nữ chính thành công rồi! Bảo bạn trai mình đi yêu qua mạng với chị gái, quả nhiên con ngốc đó không chịu gả vào hào môn nữa.】 【Nữ chính tay trái là thái tử gia nhà giàu, tay phải là cún con tình nhân. Đợi cô ấy ngồi vững vị trí thiếu phu nhân hào môn rồi thì cả nhà nữ phụ đừng hòng có ngày yên ổn.】 【Sau này nữ phụ phát hiện mình bị lừa nên đi chất vấn em gái. Kết quả là gặp “tai nạn xe ngoài ý muốn”, vừa mù vừa điếc còn bị cụt chân. Đây chính là cái giá phải trả khi đối đầu với đại nữ chính của chúng ta!】 Tôi rùng mình một cái. Lập tức gọi bố mẹ đang thất vọng quay lại. “À thì…” “Con đồng ý gả cho Chung Du.”
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Ngực to thì sao? Chương 11
Nốt ruồi kiêu Chương 15
Học cách buông Chương 10.
Nguyện Nguyện Chương 10
Ai cũng ngã thôi Chương 11