Tốc độ của cảnh sát rất nhanh. Ngay tối hôm đó, một vài cảnh sát mặc thường phục đã có mặt tại chỗ ở của chúng tôi.
Một người chịu trách nhiệm trấn an Ôn Nhuận Trạch, những người còn lại phân tích tình hình với chúng tôi:
“Chúng tôi phát hiện ra trong thôn này, cô Ôn không phải là nạn nhân duy nhất. Có ít nhất năm, sáu người phụ nữ bị b/ắt c/óc và b/án đến đây. Sự việc rất nghiêm trọng, kế hoạch của chúng ta buộc phải điều chỉnh lại. Mấy ngày tới phải làm phiền các bạn rồi. Nhớ phải hết sức cẩn thận.”
Trương Vân thắc mắc: “Nếu đã có nhiều người bị b/ắt c/óc như vậy, tại sao họ không rủ nhau cùng bỏ trốn?”
“Không trốn được đâu. Quá hẻo lánh. Và cũng có những người, có lẽ đã không còn muốn trốn nữa.”
Nhớ lại lúc mới đến đây dạy tình nguyện, tôi và Trương Vân xách theo hành lý lỉnh kỉnh, đi tàu cao tốc rồi chuyển sang tàu hỏa, bắt xe buýt, cuối cùng là ngồi máy kéo. Máy kéo đến thị trấn, thôn mới điều xe ba gác ra đón. Chiếc xe ba gác xóc nảy lộn ruột suốt một quãng đường dài mới vào được đến thôn, đ/ập vào mắt chỉ toàn là núi non trùng điệp. Trốn? Trốn đi đâu được chứ?
Trương Vân ngẩn người:
“Tại sao lại không muốn trốn nữa?”
“Có vài cô gái trốn thoát được nhưng lại phải chịu đựng ánh mắt ghẻ lạnh của gia đình, phải đối mặt với đủ lời hỏi thăm nghe thì có vẻ thiện ý của những người xung quanh. Vì thế họ cũng chẳng buồn thoát ra ngoài nữa.”
Ôn Nhuận Trạch vội vã lên tiếng:
“Đợi khi chị em thoát ra được, em nhất định sẽ bảo vệ chị ấy thật tốt! Bố mẹ em cũng sẽ không nói gì đâu! Bố mẹ cưng chiều chị ấy lắm, những năm qua vẫn luôn tìm ki/ếm chị ấy. Lúc nghe được tin tức, bố mẹ kích động đến mức suýt ngất đi.”
Nói được vài câu, khóe mắt Ôn Nhuận Trạch lại đỏ hoe:
“Lúc chị ấy đòi đến đây dạy học, em đã không đồng ý rồi. Nhưng khi đó em còn nhỏ quá, không cản được chị ấy.”
Tôi rót một cốc nước ấm đưa cho Ôn Nhuận Trạch:
“Thật ra việc đi dạy tình nguyện, nói ở một khía cạnh nào đó thì rất an toàn. Có yêu cầu giáo viên hướng dẫn đi kèm, có hồ sơ lưu ở Sở Giáo dục. Chị gái cậu... chắc là đã tự mình quay lại đây.”
Một anh cảnh sát gật đầu:
“Mấy ngày nay, chúng tôi đã điều tra lại vụ án của chị cậu. Trước khi mất tích, chị cậu từng nói sẽ đi đón một cô bé. Chị ấy bảo cô bé đó còn nhỏ, tính tình rất tốt, rất ham học nhưng người nhà không cho.”