Tôi không có nhiều bạn bè, Lộc Dạng được xem là một trong số đó.
Cậu ấy là bạn học thời cấp ba của tôi, chúng tôi tình cờ gặp lại nhau trong một buổi triển lãm gốm sứ.
Chương 5:
Cậu ấy cũng là người bạn duy nhất được tôi mời đến dự tiệc cưới.
Sau khi kết hôn với Thương Tụng, những Omega thuộc giới thượng lưu chẳng ai coi tôi ra gì.
Các Alpha thì mải mê tâng bốc nịnh nọt Thương Tụng, chẳng ai dám đến gần tôi.
Còn giới Beta dù rất cung kính với tôi, nhưng trong ánh mắt họ luôn hiện rõ sự ngưỡng m/ộ xen lẫn đố kị.
Thương Tụng bảo như vậy cũng tốt, thế thì tôi chỉ cần tập trung vào một mình anh là đủ.
Thế giới của tôi dường như chỉ còn lại mỗi Thương Tụng.
Giờ đây, gạt bỏ anh ra khỏi cuộc đời, tôi chỉ còn lại chính bản thân mình.
Bất tri bất giác, tôi đã bước đến con hẻm nơi tôi và Thương Tụng gặp nhau lần đầu.
Đi sâu vào bên trong, cảnh vật nơi con ngõ nhỏ từ lâu đã đổi khác.
Tiệm gốm thuở xưa không còn nữa, thay vào đó là một quán bar thanh lịch, yên tĩnh.
Hoàng hôn buông xuống, bên trong quán bar đã bắt đầu ồn ào náo nhiệt.
Tôi không muốn mượn rư/ợu giải sầu, cố phớt lờ sự đa sầu đa cảm trước cảnh vật đổi dời trong lòng, định xoay người bước đi.
Đột nhiên, từ trong quán bar có một cậu thanh niên mặc đồng phục phục vụ chạy ào ra.
Gương mặt ửng hồng, hơi thở nóng rực.
Khoảnh khắc cậu ta va vào tôi, một mùi hương đào ngọt ngào ùa thẳng vào khoang mũi.
Cậu ta chạy loạng choạng, rất nhanh đã rẽ phải ở góc khuất phía trước.
Mấy tên Alpha tóc vàng đang say khướt đuổi theo phía sau.
Vừa chạy vừa ch/ửi thề lầm bầm:
"Mẹ kiếp, thằng Omega đó chạy nhanh thật."
"Suýt chút nữa là tóm được rồi."
"Không sao đâu, nó dính th/uốc dụ phát tình rồi, eo mềm chân bún thế kia chạy không xa được đâu."
Một tên trong số đó hất cằm về phía tôi:
"Này, mày có thấy một đứa Omega chạy qua đây không? Nó chạy hướng nào rồi?"
Một tên khác áp sát lại gần tôi, chóp mũi phập phồng hít hà:
"Mày là Beta hay Omega đấy? Hình như có mùi thơm thì phải."
Tim tôi thót lại, đưa tay chỉ về phía bên trái:
"Bên kia."
Sau khi x/ác nhận tôi không có pheromone, chúng liền hăm hở đuổi theo hướng ngã rẽ bên trái.
Tôi rùng mình sợ hãi sau tình huống vừa rồi, khẽ vuốt ngựk trấn an bản thân.
Rốt cuộc tôi cũng hiểu từ "tự do" mà Lộc Dạng nói có nghĩa là gì.