Kể từ ngày đó, tôi cảm nhận rõ rệt cơ thể mình đang dần biến thành một con cá, sáu cái lỗ sau tai đã hoàn thiện chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi.
Tôi không thèm nói với con quái vật kia thêm một lời nào nữa.
Sợi xích khá dài, tôi từng thử đi đến cửa hang, vùi đầu vào làn nước biển và cầm cự suốt mấy tiếng đồng hồ, mãi cho đến khi nghe thấy tiếng quái vật trở về mới thôi. Chỉ cần tháo được xiềng xích này ra, tôi chắc chắn có thể trốn thoát.
Hôm nay, con quái vật kéo theo một con cá song chỉ nặng chục cân, nhưng trên chiếc đuôi đen vàng của nó lại xuất hiện một vết thương dài hoác. Theo từng cử động của hắn, những chiếc vảy lấp lánh sắc màu rụng lả tả.
Hắn bị thương rồi, đến mức không còn sức để biến ra đôi chân người nữa. Hắn chỉ lặng lẽ nằm xuống, nhắm nghiền mắt lại.
Tôi tiến lên phía trước, đưa tay thăm dò hơi thở của hắn. Hắn không mở mắt, chỉ nắm ch/ặt lấy cánh tay tôi.
"Tiếc là ta chưa ch*t."
"Em thất vọng lắm đúng không?"
Tôi lạnh giọng mỉa mai lại ngay:
"Dĩ nhiên rồi, tôi chỉ mong anh ch*t quách đi cho rảnh n/ợ."
"Anh đã gặp phải thứ gì?"
Hắn mở mắt ra, trong ánh mắt thoáng hiện ý cười, đầu lưỡi li /ếm nhẹ lên muội bàn tay tôi.
"Một đàn cá voi sát thủ, tầm ba mươi con, định cư/ớp lãnh địa của ta."
"Tất nhiên là ta thắng, chỉ là trầy da tróc vảy chút thôi."
Cá voi sát thủ, à lũ "giang hồ" đại dương, mà tận ba mươi con... vậy mà hắn vẫn thắng. Tôi khóc thầm trong lòng đầy tuyệt vọng, tôi thực sự đã chọc phải một con quái vật quá sức kinh khủng rồi.
Tôi dùng chân đ/á văng con mồi mà hắn vừa mang về xuống biển.
"Tôi không muốn ăn cá song, tôi muốn ăn cá hồi."
Hắn thở dài:
"Để mai được không?"
Tôi nhất quyết không chịu:
"Tôi muốn ăn ngay hôm nay. Cái loại cá phế vật như anh, đến bạn đời cũng nuôi không nổi thì một là thả tôi đi, hai là đi săn tiếp ngay lập tức."
Hắn gồng mình chống chọi với thương tích, gắng sức bơi ra khỏi cửa hang một lần nữa.
Chẳng biết bao lâu sau, hắn quay lại với mấy con cá hồi, vết thương ở đuôi bị nước biển ngâm đến trắng bệch.
"Giờ tôi lại hết muốn ăn cá hồi rồi, ngấy quá."
"Muốn ăn cá tráp cho thanh đạm."
Thế là hắn lại lết cái đuôi đầy m/áu đi săn cá tráp.
Khi hắn đưa con cá tráp cho tôi, tôi còn chưa kịp mở miệng thì hắn đã đổ rụp xuống đất, nhắm mắt ngất lịm đi vì kiệt sức.
Lúc nhắm mắt, trông hắn chẳng còn chút sát khí nào. Nhìn vết thương bị nước biển bào mòn đến loét ra, tôi lẳng lặng tiến lại gần, bắt đầu xử lý và làm sạch vết thương cho hắn.
Tôi ngồi thụp xuống bên cạnh hắn, rồi cũng từ từ nhắm mắt lại.
Đáng lẽ ra, tôi phải h/ận hắn thấu xươ/ng mới đúng.