Trong điện thoại, cảnh sát lặp đi lặp lại những câu nói đó một cách máy móc.
Tôi cúp máy.
Khi con người ta rơi vào nỗi sợ hãi tột cùng, ngược lại sẽ trở nên bình tĩnh.
Cho dù tôi không thể sống sót.
Tôi cũng phải để em gái mình sống sót.
Em gái tôi dường như cũng biết cảnh sát sẽ không đến c/ứu chúng tôi nữa.
Con bé nắm lấy tay tôi, càng lúc càng ch/ặt.
"Tiểu Lạc, em nắm ch/ặt quá..."
Tôi không kìm được mà kêu lên vì đ/au.
Nhưng không ngờ, tôi lại chạm phải ánh mắt k/inh h/oàng của em gái.
"Chị ơi, em đâu có nắm tay chị đâu."