Tăng Phàm cười như không cười: “Tôi thấy cậu mới là người gọi bậy đấy, Thu Thu còn chẳng quen cậu, cậu dựa vào đâu mà đưa em ấy đi?”
“Ai nói không quen?”
Từ Yến tức gi/ận nói: “Tôi là bạn, là bạn cùng phòng cũ của cậu ấy!”
Tăng Phàm bật cười thành tiếng, mặt đầy vẻ kh/inh thường: “Chỉ là bạn cùng phòng cũ thôi, cậu đắc ý cái gì? Tôi còn là bạn trai hiện tại của em ấy đây.”
“Anh bớt nói bậy nói bạ đi!”
Từ Yến lập tức nóng nảy, buột miệng nói: “Cho dù Lục Thu có muốn quen bạn trai, tôi cũng phải xếp trước anh! Anh là cái thá gì chứ?!”
15
Khoảnh khắc lời này vừa rơi xuống, cơ thể tôi hơi căng cứng.
Tăng Phàm suýt nữa không nhịn được cười, tôi vội đưa mắt ra hiệu “được rồi thì dừng lại”, anh ấy mới giả vờ thu liễm.
Từ Yến căn bản lười để ý đến anh ấy thêm, đỡ tôi đang lảo đảo rời khỏi quán bar rồi gọi xe đến khách sạn gần đó.
Khi nhìn thấy tên khách sạn, tôi nheo mắt lại.
Đây chẳng phải là khách sạn mà Từ Yến bị chụp lại cùng cô gái kia ra vào sao?
Đúng rồi, nói đến cô gái…
Nếu cô gái hôm nay là người cậu ta anh hùng c/ứu mỹ nhân, vậy cái người bị tường hóng chuyện nói là hôn môi kia lại là ai?
Trong lúc tôi đang suy nghĩ lung tung, Từ Yến đã đỡ tôi ra khỏi thang máy.
Khóa điện tử vang lên một tiếng, cửa phòng mở ra, giây tiếp theo tôi đã bị người ta ấn vai đẩy vào tường.
Từ Yến chẳng nói chẳng rằng, giống như một con chó, vùi cả mặt vào hõm cổ tôi, ra sức ngửi: “Rốt cuộc cậu uống bao nhiêu rư/ợu? Trên người toàn mùi rư/ợu.”
Bị cậu ta cọ khiến hõm cổ ngứa ngáy, tôi suýt bật cười, vội vỗ một phát vào cậu ta: “Tránh ra!”
Cái t/át này hơi đúng chỗ, vừa hay rơi vào mặt bên của cậu ta, “bốp” một tiếng, còn khá vang.
Từ Yến bị tôi t/át đến ngây ra một giây, nhưng ngay sau đó lại sáp tới, nắm lấy cổ tay tôi không cho rút về: “Trên tay với tay áo cậu có mùi gì vậy? Có phải Tăng Phàm nắm tay cậu không? Mùi nước hoa khó ngửi quá! Hôi ch*t đi được!”
Cậu ta chẳng biết nặng nhẹ, bóp cổ tay tôi đ/au nhói.
Tôi theo bản năng muốn rút tay ra, nhưng dường như lại bị cậu ta hiểu thành chống cự, sắc mặt Từ Yến lập tức âm trầm xuống.
“Lục Thu.”
Từ Yến giữ vai tôi không cho tôi tránh, rõ ràng động tác cứng rắn như vậy, nhưng giọng điệu lại lộ ra chút tủi thân: “Cậu thật sự ở bên Tăng Phàm rồi à?”
Tôi mượn men say giả vờ, cũng không kiêng dè nữa: “Liên quan gì đến cậu, buông tay, đi tìm bạn gái của cậu đi!”
Từ Yến như không hiểu, nhíu mày: “Bạn gái gì?”
Tôi cười lạnh một tiếng, ngón tay chọc vào ng/ực cậu ta, chọc rất mạnh: “Cậu nói bạn gái gì?”
“Hai người ở khách sạn.”
“Hai người còn hôn nhau!”
“Hai người là một đôi!”
Lần này người từng bước ép sát lại biến thành tôi, Từ Yến bị tôi chọc đến vô thức lùi lại, cho đến khi bị ép vào góc tường, cuối cùng không nhịn nổi nữa, một tay nắm lấy ngón tay tôi ấn vào lòng mình: “Đừng chọc nữa!”
Tôi cũng gào theo: “Dựa vào đâu? Dám làm không dám nhận à?!”
Gân xanh trên trán Từ Yến gi/ật giật, môi mấp máy, rặn ra mấy chữ: “Chọc nữa, ông đây sắp cứng rồi.”
16
Đồ chó sắc dục, sao lúc nào cũng có thể động tình thế này.
Cậu ta nói thẳng quá, tôi không nhịn được đỏ mặt, vội quay mặt đi, nhưng vẫn bị Từ Yến bắt được sơ hở.
“Lục Thu.”
Cậu ta cúi đầu nhìn tôi, hơi nghi hoặc: “Sao lúc này lại đỏ mặt? Phản ứng với cồn của cậu chậm vậy à?”
Chó ngốc.
Ngốc thì thôi đi, còn cố chấp nữa, cứ nhất định hỏi tôi có khó chịu không.
Giọng cậu ta rơi bên tai, hơi thở phả lên da, bàn tay đặt bên eo không ngừng cử động, bị cậu ta xoa một hồi, thần tiên cũng phải động tình.
“Đừng nói nữa!”
Cuối cùng tôi cũng rút được tay ra che miệng cậu ta, khí thế hùng hổ nói: “Bây giờ tôi hỏi cậu trả lời, có thì gật đầu, không thì lắc đầu, hiểu chưa?”
Từ Yến chớp chớp mắt, gật đầu.
Tôi thở ra một hơi, hỏi: “Cậu có bạn gái không?”
Từ Yến lắc đầu.
Tôi tiếp tục: “Trên tường hóng chuyện nói cậu hôn người ta, có chuyện này không?”
Từ Yến ra sức lắc đầu.
Tôi hỏi câu cuối: “Không lừa tôi chứ?”
Từ Yến lắc đầu lia lịa như chó đi/ên.
Trong lòng tôi lập tức nắm chắc hơn nhiều, bàn tay hơi thả lỏng một chút, thấp giọng hỏi Từ Yến: “Cậu có gì muốn nói không?”
Giọng nói và hơi thở của Từ Yến cùng lúc truyền ra từ khe ngón tay, nghe hơi nghèn nghẹn: “Lục Thu, rốt cuộc cậu có khó chịu không?”
Lần này đến lượt gân xanh trên trán tôi nhảy dựng: “Đã đến nước này rồi mà cậu lại chỉ muốn hỏi cái đó thôi à?!”
Từ Yến lắp bắp một chút: “Vậy, vậy tôi nên hỏi gì?”
Tôi hít sâu một hơi, tự nhủ không thể ôm kỳ vọng với mạch n/ão của chó ngốc.
Nhưng lại nghe Từ Yến bỗng mở miệng, giọng lẩm bẩm như tự nói với chính mình: “Thật ra tôi cũng không có gì muốn hỏi, tôi chỉ muốn…”
Giọng cậu ta quá thấp, tôi không nghe rõ, theo bản năng ghé lại gần hơn: “Muốn gì——”
Âm cuối bị nuốt mất, Từ Yến giữ gáy tôi, vụng về lại th/ô b/ạo hôn lên.
17
Tôi tin Từ Yến không có đối tượng rồi.
Kỹ thuật hôn này tệ quá!!
Tôi vùng vẫy mất một lúc lâu mới lùi được nửa tấc để thở, trước khi Từ Yến đuổi theo, tôi lập tức quay đầu né tránh: “Cậu vừa vừa thôi! Gặm xươ/ng à? Miệng tôi đ/au ch*t rồi!”
Từ Yến đỏ mặt đến dọa người, lại hơi tủi thân: “Tôi chưa từng hôn ai…”