5.
Đến gần cổng thôn, tôi đã nhìn thấy đội ngũ quay phim và các vị lãnh đạo trong làng đang đứng chờ sẵn từ xa. Vì tôi đã chào hỏi trước, nên khi nhìn thấy tôi, bác bí thư chỉ nháy mắt đầy tinh nghịch: "Đào Đào, bác tin ở cháu!"
Tôi mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, x/ấu hổ không dám nói với ông rằng tôi suýt chút nữa đã mất hộ khẩu.
Tôi và Hứa Quân Trạch là những người đến đầu tiên, ngay sau đó là Ảnh hậu Tạ Thanh Đường và Ảnh đế Thẩm Túc, cuối cùng mới là Giang Tuyết Dung và Trình Tích.
Theo yêu cầu của chương trình, các nữ khách mời phải tự lái phương tiện, nhưng đến lượt Giang Tuyết Dung thì chiếc xe ba bánh lại do Trình Tích lái về. Khi xuống xe, Trình Tích đi khập khiễng, chiếc áo sơ mi trắng tinh dính đầy bùn đất và vết bẩn. Giang Tuyết Dung thì có vẻ mặt sắp khóc. Màn hình livestream lại tràn ngập những bình luận đầy mỉa mai.
[Ai có thể ngờ được có người lái xe ba bánh điện mà cũng lật được cơ chứ!]
[Chuyện quá đáng hơn là cô ta lật xe vừa đúng lúc làm Trình Tích ngã xuống, còn cô ta thì không hề hấn gì. Không biết anh Tích của tôi bị ngã ở đâu mà dáng đi không được bình thường nữa.]
[Nhìn Tưởng Đào Đào lái nhanh như vậy, cô ta cũng muốn thể hiện, thật hết lời để nói. Còn bảo là trước đây khi đi dạy học ở nông thôn thường xuyên lái xe ba bánh nữa chứ, ai mà tin được!]
Môi Trình Tích hơi tái, trên trán cũng lấm tấm mồ hôi lạnh. Nhưng anh ấy vốn dĩ rất kiên nhẫn, cũng không phải người thích làm phiền người khác, nên cứ nhịn không nói. Thế nhưng tôi lại để ý thấy một vết m.á.u đang lan ra trên chiếc quần tối màu của anh, dường như đang có xu hướng đậm hơn. Tôi nhanh chóng bước tới đỡ anh: "Anh Trình, anh bị thương ở chân à? Tôi đưa anh đến Trạm y tế xem sao!"
Trình Tích mím môi, đáy mắt thoáng qua một chút bực bội: “Không cần đâu, tôi không sao.”
Tôi bế anh ấy theo kiểu "công chúa" một cách nhẹ nhàng. "Đến mức này rồi mà còn sĩ diện gì nữa, chẳng phải anh còn có buổi hòa nhạc sắp tới sao?"
Trình Tích bị tôi bế trong lòng, mặt đỏ bừng, ấp a ấp úng mãi không nói được lời nào.
Cư dân mạng trố mắt ra nhìn.
[WTF! Cô ấy bế anh ấy lên được thật kìa?! Tôi nhớ không nhầm thì Trình Tích phải nặng hơn 65kg chứ? Đây vẫn là cô tiểu thư mà tôi biết sao?]
[Phụ nữ biết lái máy kéo quả nhiên khác biệt, Tưởng Đào Đào, tôi tuyên bố cô đã thu hút được sự chú ý của tôi rồi đấy!]
[Sao tôi cứ thấy Tưởng Đào Đào sau khi vào thôn thì như về nhà ấy nhỉ, sao cô ấy biết Trạm y tế ở đâu?]
[Không ai để ý Hứa Quân Trạch à? Chị Đào vừa đi thì ánh mắt cậu ta đã khác rồi, tôi biết ngay mà, không có người đàn ông nào có thể từ chối người phụ nữ lái xe giỏi đâu!]
6.
Vừa đúng lúc bác sĩ không có ở đó, tôi thành thạo xử lý vết thương ở chân cho Trình Tích, sau đó tổ chương trình bắt đầu phân công nhiệm vụ cho chúng tôi.
“Để mọi người làm quen nhanh hơn với thôn Đào Hoa, bữa tối hôm nay của các bạn cần phải ki/ếm được nguyên liệu bằng cách giúp đỡ người dân làm việc!”
Lần này vẫn là ghép cặp hai người. Hứa Quân Trạch lập tức giơ tay, lon ton chạy đến bên tôi, ánh mắt sáng rực đến đ/áng s/ợ: “Chị Đào Đào, chúng ta vẫn là một đội nhé?”
Bên cạnh, Trình Tích lập tức kéo tay áo tôi, ho nhẹ một tiếng: “Chân tôi bất tiện, cô đưa tôi đi nhé?”
Tôi ngây người tại chỗ. Hả? Chuyện này đúng không nhỉ? Tôi được yêu quý đến vậy sao?
Thấy tôi ngạc nhiên, Trình Tích liền lắp bắp giải thích: “Cô đừng nghĩ lung tung, tôi chỉ là không muốn n/ợ cô một ân tình.”
Màn hình livestream suýt chút nữa n/ổ tung vì cười.
[Trong vòng một ngày mà thu phục được hai đàn em, Tưởng Đào Đào cô còn chiêu trò nào nữa mà tôi không biết không?]
[Hứa Quân Trạch thì tôi chấp nhận, tôi thừa nhận chị Đào lái máy kéo rất có sức hút, nhưng Trình Tích anh có ý gì đây? Bị bế một cái là đổ rồi sao? Cơ bắp cuồn cuộn của anh đâu rồi? Không thấy x/ấu hổ à!]
[Lầu trên đừng hùa theo nữa, anh Tích chỉ không muốn n/ợ ân tình thôi, anh ấy gh/ét nhất là kiểu phụ nữ cố tạo hình tượng như Tưởng Đào Đào. Tôi xem cô ta có thể trụ được bao lâu, vừa làm nông đã không chịu nổi rồi đúng không?]
Cuối cùng, đạo diễn đã can thiệp và xếp cho tôi với Trình Tích thành một cặp.
Nói là phải hành động riêng, nhưng tôi đi đến đâu Hứa Quân Trạch cũng đi theo đến đó. Thế là từ cuộc hành trình của hai người biến thành bốn người.
Sắp đến mùa Xuân, đồng ruộng có rất nhiều người dân đang bận rộn làm việc. Suốt dọc đường, các cô, các bác không ngừng vẫy tay chào tôi. Tôi cố gắng kìm nén sự thôi thúc chạy đến trò chuyện, thậm chí không dám ngẩng đầu lên, sợ rằng nếu thể hiện quá thân thiết sẽ bị cư dân mạng phát hiện ra sơ hở.
Giang Tuyết Dung bên cạnh ra vẻ tốt bụng nhắc nhở: “Đào Đào, nếu cậu cứ như thế này thì sẽ bị cư dân mạng m/ắng là chảnh đấy, dù có là tiểu thư cũng không nên như vậy mà!”
Cô ta kéo tôi đến trước mặt dì A Hoa: “Dì ơi! Chúng cháu đến giúp dì cuốc đất nhé!”
Giang Tuyết Dung cầm lấy cái cuốc trong tay dì A Hoa: “Đào Đào, cậu còn chưa biết dùng cái này đúng không? Nào, để mình dạy cậu!”
Tôi nhanh chóng lùi lại một bước, tránh khỏi tay cô ta.
“Khoan đã! Cuốc đất thế này mệt lắm, đây là cả một mẫu đất đấy, tôi không làm đâu! Với lại, nắng thế này…”
Hứa Quân Trạch gi/ật mình, vội vàng bịt miệng tôi lại: “Chị ơi! Đúng là tiểu thư của em! Chị muốn bị ch/ửi c.h.ế.t à?”
Trình Tích lộ ra vẻ mặt như thể tôi đã để lộ bản chất, cười lạnh một tiếng: “Phần của cô tôi sẽ làm, coi như là trả ân tình cho cô.”
Màn hình livestream bùng n/ổ, đầy rẫy những lời chế nhạo.
[Tưởng Đào Đào không giả vờ được nữa rồi à? Đừng mà, phải giữ vững hình tượng chứ!]
[Không phải đã tự marketing là cô gái nhà quê sao? Mới bắt đầu cày đất đã không chịu nổi rồi, vậy sau này phải làm sao đây?]
[Mới có chút thiện cảm với cô ta, ai ngờ lại làm trò này, thật là tụt mood! Tiểu thư thì nên ngồi trong xe sang đi, tham gia chương trình làm nông làm gì!]
[Khoan đã, mọi người xem Tưởng Đào Đào lẩm bẩm gì với bà lão kia kìa?]