Lâu Phóng bắt đầu quay lại công việc. Để tìm tôi, hắn đã lãng phí quá nhiều thời gian.
Công việc chất chồng như núi, Chu Quan Kim đành phải gọi điện về nhà.
Khi tôi nhấc chiếc điện thoại đã đổ chuông hàng chục lần trong thư phòng, người bên kia lập tức thở phào, giọng mừng rỡ như vớ được c/ứu tinh:
“Anh dâu! Em là Chu Quan Kim đây! Em xin anh, bảo anh Lâu quay lại làm việc đi… em chịu không nổi nữa rồi, th/uốc trợ tim em uống hết ba lọ rồi!”
Chu Quan Kim chưa kịp nói thêm, điện thoại đã bị Lâu Phóng gi/ật lấy. Ánh mắt hắn lạnh hẳn đi:
“Em đang nói chuyện với ai? Lại định bỏ trốn nữa à?”
Tôi nhất thời không biết giải thích thế nào. Nhưng tôi hiểu, hắn không thể cứ mãi ở nhà trong trạng thái hoảng lo/ạn như vậy.
Cuối cùng, sau khi tôi gần như “lấy thân thế chấp” cả một đêm, hắn mới miễn cưỡng đồng ý đi làm.
Tôi chống tay lên chiếc eo như sắp g/ãy làm đôi, cuối cùng cũng có được chút thời gian thở.
Tôi đi dạo khắp biệt thự.
Mọi thứ vẫn y nguyên, không có gì thay đổi. Chỉ duy nhất căn phòng cuối hành lang là bị khóa ch/ặt.
Tôi gọi dì giúp việc đến. Dì cũng nhíu mày:
“Trong thời gian cậu chưa về, tối nào Lâu tiên sinh cũng một mình ở trong đó.”
Lúc ấy tôi mới chợt nhận ra... dù ban ngày hắn gần như không buông tha tôi, nhưng mỗi khi tôi tỉnh dậy, bên cạnh luôn trống không.
Hắn rời đi lúc tôi ngủ say.
Còn đi đâu… tôi chưa từng biết.
Nhìn cánh cửa khóa kín trước mặt, trong lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi bất an khó tả.
“Phá cửa đi.”
Cánh cửa bật tung.
Tôi sững sờ.
Cả bức tường dán kín ảnh của tôi. Không giường, không chăn, chỉ có một tấm đệm ở giữa phòng lõm xuống, hằn rõ dấu vết quỳ gối lâu ngày.
Năm đó, Lâu Phóng tưởng tôi đã ch*t trong đám ch/áy.
Từ ngày ấy, đêm nào hắn cũng mất ngủ.
Trên bàn đặt một cuốn sổ cũ kỹ, nhàu nát, lấm tấm vết nước mắt.
[Tiểu Trì, anh lại mơ thấy em… anh không dám ngủ nữa, trong mơ em cứ khóc.]
[Nhớ em đến đ/au lòng… lúc em ốm, có phải cũng đ/au như vậy không?]
[Họ nói yêu ai phải nói ra… nhưng anh chưa từng nói yêu em. Anh có tội… anh sám hối… yêu em trăm lần…]
Từng trang, từng dòng, đọc đến đâu, vai tôi run đến đó.
Tôi bịt ch/ặt miệng, nước mắt không ngừng rơi.
Tôi từng nghĩ mình chỉ là một vai phụ ch*t sớm, rời đi rồi cũng chẳng ai bận tâm. Thậm chí còn tự mãn rằng mình đã có một cuộc đời mới.
Nhưng Lâu Phóng thì không.
Hắn mãi mãi bị mắc kẹt trong ngày xảy ra vụ hỏa hoạn ấy, tự tay giam cầm chính mình.
Suốt một năm, hắn tự hành hạ bản thân, đ/á/nh mất cả ý chí sống.
Thế giới của hắn, từ đó chỉ còn lại sự sám hối.
Chiều hôm ấy, khi Lâu Phóng trở về, hắn mang theo một bó hoa tươi.
Nghe tiếng động, tôi vội đứng bật dậy khỏi sofa, lao thẳng vào lòng hắn, khiến bó hoa nghiêng ngả.
Nhìn vào đôi mắt còn vương ý dịu dàng của hắn, tôi không do dự nữa, hỏi ra câu chất chứa bấy lâu:
“Lâu Phóng… anh có yêu em không?”
Hắn siết ch/ặt tôi vào lòng:
“Có. Yêu… rất nhiều.”
Ánh mắt hắn dịu lại, như sắp trào ra thứ gì đó.
Tôi áp má vào ng/ực hắn, cảm nhận nhịp tim đ/ập dồn dập:
“Nếu yêu em… sao anh giấu em nhiều chuyện như vậy? Vì sao lại chọn Chu Quan Kim, mà không phải em?”
Lâu Phóng khẽ thở dài, đưa tay vén tóc mai cho tôi:
“Hoắc gia là hang hùm miệng sói. Dù giàu có, nhưng ai cũng dòm ngó, tranh đoạt.”
“Em lại không khỏe. Anh không muốn em phải lo những chuyện đó, nên mới không nói về việc nhận tổ.”
“Giữa anh và Chu Quan Kim chưa từng có gì vượt quá giới hạn. Bọn anh chỉ ký hợp đồng… đẩy cậu ấy ra làm tấm bia, để phân tán sự chú ý của chi tộc họ Hoắc.”
Giọng hắn trầm xuống, mang theo một lời hứa dịu dàng đến mức khiến người ta không thể không tin:
“Còn em… anh muốn giấu em đi, giấu thật kỹ.”
“Không để bất kỳ ai phát hiện.”
“Anh chỉ muốn em bình an… ở bên anh đến già.”
Tôi không thể phủ nhận tình cảm của mình thêm nữa.
Tôi nhón chân, khẽ chạm môi hắn.
Bó hoa rơi xuống đất, cánh hoa vương vãi khắp nơi.
Báu vật đã đ/á/nh mất suốt bao năm, cuối cùng vẫn trở về trong tay Lâu Phóng.
Lần này, những dòng bình luận hiện lên trước mắt tôi không còn cay nghiệt nữa, mà là những lời chúc phúc chân thành:
[Xem mà nhớ lại thời chưa hắc hóa… mặc kệ có phải nhân vật chính hay không, Giang Trì × Lâu Phóng 99!]
[Hu hu, cặp đôi tôi ship cuối cùng cũng thành thật rồi, hồi đó nói còn bị chê…]
[Bạn phía trên được phép quay xe! Vai phụ × nam chính 99!]
Ngoại truyện: Góc nhìn của Lâu Phóng về “bình luận nổi”
Khi tôi kể cho hắn nghe chuyện mình từng bỏ trốn là vì những dòng bình luận kia, Lâu Phóng khẽ nhíu mày, ánh mắt dừng lại ở khoảng không trước mặt tôi... nơi hắn chẳng nhìn thấy gì.
Một lúc lâu sau, hắn thở dài, giọng bình thản:
“Các người muốn nói gì thì nói.”
“Tôi theo đuổi vợ… không khổ, cũng không mệt.”
Bình luận:
[Cười xã giao.jpg]
Hết
….