Tơ duyên lệ quỷ

Chương 15

13/06/2024 10:40

Một giây trước, tôi còn đang đi chân trần tản bộ trên bờ cát huỳnh quang kỳ lạ. Giây sau, đã được đưa đến b/ệnh viện do ngất xỉu.

Các cơ quan n/ội tạ/ng nhanh chóng suy kiệt

Các loại xét nghiệm đều đã được thực hiện nhưng bác sĩ vẫn y như cũ, không tìm ra nguyên nhân.

Chỉ mới một ngày trôi qua, tôi đã không thể ra khỏi giường nữa rồi.

Trần Yên bổ nhào đến trước giường b/ệnh, khóc không thành tiếng:

“An Bội Bối, cậu phải nhanh khỏe đấy”.

"Tớ không muốn chuỗi cửa hàng gì đó nữa, cũng không muốn cái gì mà giàu chỉ sau một đêm, chỉ muốn cậu có thể thật nhanh chóng bình phục thôi...”.

Con nhỏ ngốc này, cậu ấy cùng tôi lớn lên ở cô nhi viện.

Nhớ hồi đó, cậu ấy là người hay ỷ lại vào tôi nhất.

Có điều cũng tốt, một phần cổ phiếu tập đoàn Dương Thị đã bí mật chuyển cho cậu ấy rồi.

Đủ để cậu ấy đủ ăn đủ mặc, vô nghĩ vô lo.

Mắt Dương Điềm cũng đỏ hoe.

Cô ấy bối rối không biết phải làm thế nào, đến cả linh h/ồn cũng đang r/un r/ẩy.

"Ôi ôi, tất cả là lỗi của tôi!"

“Tôi không nên nói muốn “tiễn” cô đi, Bội Bối, tất cả là tại tôi!”.

Thôi.

Lại là một cô gái ngốc.

Tôi vừa định mở miệng, thì trong phòng không biết từ đâu đột nhiên xộc vào mùi cỏ cây:

“Sao lại khiến bản thân trở thành bộ dạng thế này?”.

Thương Mục x/é nát không gian, một bước xuất hiện trước mặt tôi.

Tôi dùng chút sức lực còn sót lại, giơ tay chỉ về phía linh h/ồn thể của Dương Điềm.

Trầm mặc một lúc.

Anh ta vẫy tay áo, q/uỷ môn mở ra.

Tôi mỉm cười với Dương Điềm:

“Đi đi, ngay lúc này, biết đâu còn có thể luân hồi chuyển kiếp gặp lại bố mẹ”.

“Kiếp sau hãy sống thật mạnh khỏe, mọi chuyện đều được toại nguyện nhé.”

Đôi mắt cô ấy ngấn lệ, dường như hiểu ra điều gì.

Nhưng cuối cùng, cô ấy chỉ kịp ngoái đầu nhìn tôi một cái, rồi liền bị Q/uỷ sai dẫn về phía q/uỷ môn.

Thương Mộc bước lại gần.

Anh ta ngồi xổm xuống trước giường, như một đứa con nít bướng bỉnh, cố chấp muốn có một câu trả lời nào đó.

Tôi có thể cảm nhận được sự sống trong cơ thể mình đang trôi đi nhanh chóng.

Chịu không được bèn cười, nói:

“Anh đã đoán được rồi mà, chẳng phải sao?”.

“Tiểu Sơn thần”.

Hàng mi dài của Thương Mộc khẽ run.

Trước khi ý thức của tôi hoàn toàn chìm vào bóng tối, chỉ kịp thấy đôi môi mỏng manh đó của anh ta khẽ hé:

“Tôi sẽ đi tìm em.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0