Trên đường đi, không biết đã thu hút bao nhiêu ánh mắt kinh ngạc. Dù sao thì lúc tôi định giãy giụa lần nữa, cũng đã đến phòng y tế.

Tôi ngồi trên giường b/ệnh, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Thẩm Quan, cậu đỡ tôi không được à? Tại sao cứ nhất định phải bế tôi?”

“Vì tôi bế được.”

“Đây là vấn đề có bế được hay không sao? Cậu bế kiểu công chúa thế này, mặt mũi của một Alpha như tôi còn đâu nữa!”

“Có gì mất mặt chứ?”

“Tôi…” Tôi nghẹn lời.

Thật ra mất mặt chỉ là chuyện nhỏ. Điều quan trọng là… tư thế này y hệt như trong giấc mơ của tôi.

Trong mơ, tôi mang th/ai, chân yếu tay mềm nhưng vẫn ham vận động. Thẩm Quan cũng bế tôi kiểu này, đi đi lại lại. Vừa đi vừa gọi tôi bằng mấy cái danh xưng khiến tôi đỏ mặt tía tai.

Chỉ cần nhớ lại giọng nói dịu dàng thì thầm bên tai tôi trong mơ, tai tôi liền đỏ ửng lên mất kiểm soát.

Thẩm Quan kéo ghế ngồi bên giường, ánh mắt vô tình lướt qua tai tôi: “Không sao đâu, bọn họ không thấy rõ là cậu, tôi đi rất nhanh.”

“Cậu còn tỏ ra tự hào à?”

“Được rồi. Bác sĩ trường bận không lo cho cậu nổi. Đưa chân đây, tôi bôi th/uốc cho.” Vừa nói, hắn vỗ nhẹ lên đầu gối tôi.

Tôi bất lực: “Tôi tự làm cũng được.”

Dù sao vừa chơi bóng xong, đôi chân vừa mang giày chắc cũng chẳng thơm tho gì. Tôi là Alpha, dù có xuề xòa thế nào cũng không đến mức không biết x/ấu hổ như thế.

Thế nhưng Thẩm Quan lại chẳng mảy may để tâm. Hắn cúi người cởi giày tôi ra, đặt chân tôi lên đùi mình. Một tay giữ mắt cá chân tôi, chăm chú quan sát vết trẹo.

Thấy hắn thực sự không gh/ét bỏ gì, tôi cũng lười giãy dụa, đành để mặc hắn bôi th/uốc.

Động tác của hắn quá đỗi dịu dàng, khiến tôi không kiềm được mà ngáp một cái.

“Buồn ngủ à?”

“Ừm, dạo này hay mơ linh tinh, ngủ chẳng ngon.”

Thẩm Quan liếc nhìn mắt cá chân đã bôi th/uốc xong của tôi, nhẹ nhàng đặt xuống.

“Vậy cậu ngủ một lát ở phòng y tế đi, tôi đi tìm bác sĩ kê đơn. Đông người phết, chắc sẽ lâu chút mới quay lại.”

Tôi chẳng nghĩ ngợi gì, lười biếng cảm ơn: “Được, phiền cậu rồi. Dậy thì tôi mời cậu ăn cơm.”

“Không phiền.”

Thẩm Quan đưa tay lên, như muốn xoa đầu tôi, nhưng cuối cùng lại chỉ khẽ vỗ lên vai.

“Ngủ đi.”

Tôi vui vẻ nhắm mắt lại.Mùi th/uốc lẫn với hương bạc hà nhàn nhạt trên người Thẩm Quan, khiến tôi nhanh chóng thiếp đi.

Trong mơ, cảnh ở sân bóng rổ lại tái hiện. Tôi bụng mang dạ chửa, không biết trời cao đất dày mà vẫn chơi bóng.

Chỉ mới bị người khác vô tình huých nhẹ một cái, Thẩm Quan đã gi/ận dữ lao đến đ/ấm cho tên đó một cú.

Mùi bạc hà quanh người hắn nồng đến dọa người, áp lực tỏa ra khiến ai cũng ngạt thở.

Tôi ôm lấy hắn, liên tục an ủi, nói mình không sao, bảo hắn đừng lo.

Thẩm Quan ôm tôi ch/ặt như một con dã thú đang bảo vệ lãnh thổ, không để ai chạm vào tôi dù chỉ một chút.

Tôi bị tiếng động ngoài cửa làm tỉnh, mơ màng mở mắt…

Thấy Thẩm Quan đang ngồi bên giường tôi, nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt hắn sâu thẳm, u ám.

Tưởng vẫn còn đang ở trong giấc mơ kia, tôi vội vàng nắm tay hắn, lẩm bẩm an ủi:

“Chồng ơi, em không sao đâu mà. Em với bé con trong bụng đều khỏe. Ôm một cái, đừng gi/ận nữa nha~ Thẩm Quan… sao anh không nói gì vậy?”

Tôi lầm bầm một lúc lâu, mà Thẩm Quan trong mơ không ôm tôi cũng chẳng trả lời.

Chỉ là… mùi bạc hà trong không khí bỗng trở nên hỗn lo/ạn.

Linh cảm thấy có gì đó sai sai, tôi gi/ật mình tỉnh giấc. Và ánh mắt tôi… đụng ngay phải ánh nhìn vừa sâu hun hút vừa k/inh h/oàng của Thẩm Quan.

Hắn khẽ động bàn tay bị tôi nắm ch/ặt, môi mấp máy: “Đoàn Thừa, cậu vừa gọi ai là chồng?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm