Trên đường đi, không biết đã thu hút bao nhiêu ánh mắt kinh ngạc. Dù sao thì lúc tôi định giãy giụa lần nữa, cũng đã đến phòng y tế.

Tôi ngồi trên giường bệ/nh, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Thẩm Quan, cậu đỡ tôi không được à? Tại sao cứ nhất định phải bế tôi?”

“Vì tôi bế được.”

“Đây là vấn đề có bế được hay không sao? Cậu bế kiểu công chúa thế này, mặt mũi của một Alpha như tôi còn đâu nữa!”

“Có gì mất mặt chứ?”

“Tôi…” Tôi nghẹn lời.

Thật ra mất mặt chỉ là chuyện nhỏ. Điều quan trọng là… tư thế này y hệt như trong giấc mơ của tôi.

Trong mơ, tôi mang th/ai, chân yếu tay mềm nhưng vẫn ham vận động. Thẩm Quan cũng bế tôi kiểu này, đi đi lại lại. Vừa đi vừa gọi tôi bằng mấy cái danh xưng khiến tôi đỏ mặt tía tai.

Chỉ cần nhớ lại giọng nói dịu dàng thì thầm bên tai tôi trong mơ, tai tôi liền đỏ ửng lên mất kiểm soát.

Thẩm Quan kéo ghế ngồi bên giường, ánh mắt vô tình lướt qua tai tôi: “Không sao đâu, bọn họ không thấy rõ là cậu, tôi đi rất nhanh.”

“Cậu còn tỏ ra tự hào à?”

“Được rồi. Bác sĩ trường bận không lo cho cậu nổi. Đưa chân đây, tôi bôi th/uốc cho.” Vừa nói, hắn vỗ nhẹ lên đầu gối tôi.

Tôi bất lực: “Tôi tự làm cũng được.”

Dù sao vừa chơi bóng xong, đôi chân vừa mang giày chắc cũng chẳng thơm tho gì. Tôi là Alpha, dù có xuề xòa thế nào cũng không đến mức không biết x/ấu hổ như thế.

Thế nhưng Thẩm Quan lại chẳng mảy may để tâm. Hắn cúi người cởi giày tôi ra, đặt chân tôi lên đùi mình. Một tay giữ mắt cá chân tôi, chăm chú quan sát vết trẹo.

Thấy hắn thực sự không gh/ét bỏ gì, tôi cũng lười giãy dụa, đành để mặc hắn bôi th/uốc.

Động tác của hắn quá đỗi dịu dàng, khiến tôi không kiềm được mà ngáp một cái.

“Buồn ngủ à?”

“Ừm, dạo này hay mơ linh tinh, ngủ chẳng ngon.”

Thẩm Quan liếc nhìn mắt cá chân đã bôi th/uốc xong của tôi, nhẹ nhàng đặt xuống.

“Vậy cậu ngủ một lát ở phòng y tế đi, tôi đi tìm bác sĩ kê đơn. Đông người phết, chắc sẽ lâu chút mới quay lại.”

Tôi chẳng nghĩ ngợi gì, lười biếng cảm ơn: “Được, phiền cậu rồi. Dậy thì tôi mời cậu ăn cơm.”

“Không phiền.”

Thẩm Quan đưa tay lên, như muốn xoa đầu tôi, nhưng cuối cùng lại chỉ khẽ vỗ lên vai.

“Ngủ đi.”

Tôi vui vẻ nhắm mắt lại.Mùi th/uốc lẫn với hương bạc hà nhàn nhạt trên người Thẩm Quan, khiến tôi nhanh chóng thiếp đi.

Trong mơ, cảnh ở sân bóng rổ lại tái hiện. Tôi bụng mang dạ chửa, không biết trời cao đất dày mà vẫn chơi bóng.

Chỉ mới bị người khác vô tình huých nhẹ một cái, Thẩm Quan đã gi/ận dữ lao đến đ/ấm cho tên đó một cú.

Mùi bạc hà quanh người hắn nồng đến dọa người, áp lực tỏa ra khiến ai cũng ngạt thở.

Tôi ôm lấy hắn, liên tục an ủi, nói mình không sao, bảo hắn đừng lo.

Thẩm Quan ôm tôi ch/ặt như một con dã thú đang bảo vệ lãnh thổ, không để ai chạm vào tôi dù chỉ một chút.

Tôi bị tiếng động ngoài cửa làm tỉnh, mơ màng mở mắt…

Thấy Thẩm Quan đang ngồi bên giường tôi, nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt hắn sâu thẳm, u ám.

Tưởng vẫn còn đang ở trong giấc mơ kia, tôi vội vàng nắm tay hắn, lẩm bẩm an ủi:

“Chồng ơi, em không sao đâu mà. Em với bé con trong bụng đều khỏe. Ôm một cái, đừng gi/ận nữa nha~ Thẩm Quan… sao anh không nói gì vậy?”

Tôi lầm bầm một lúc lâu, mà Thẩm Quan trong mơ không ôm tôi cũng chẳng trả lời.

Chỉ là… mùi bạc hà trong không khí bỗng trở nên hỗn lo/ạn.

Linh cảm thấy có gì đó sai sai, tôi gi/ật mình tỉnh giấc. Và ánh mắt tôi… đụng ngay phải ánh nhìn vừa sâu hun hút vừa k/inh h/oàng của Thẩm Quan.

Hắn khẽ động bàn tay bị tôi nắm ch/ặt, môi mấp máy: “Đoàn Thừa, cậu vừa gọi ai là chồng?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
3 Đồng Trần Chương 36

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hồ Điệp Mất Kiểm Soát

Chương 24
Tôi và thái tử gia nhà họ Tạ từng có một đoạn tình cảm nồng nhiệt thời đại học. Anh vốn là kẻ kiêu ngạo khó thuần, tính tình lại tồi tệ, thế nhưng lại chỉ chấp nhận nhún nhường và ngoan ngoãn nghe lời duy nhất một mình tôi. Cho đến khi tôi tuyệt tình rũ bỏ anh để ôm tiền biến mất, anh hận tôi thấu xương tủy, sự sụp đổ đó từng khiến anh suýt chút nữa là mất đi nửa cái mạng. Sáu năm sau gặp lại, anh đã trở thành một tay đua nổi tiếng lẫy lừng. Còn tôi, trong một tình thế trớ trêu, lại bị kéo đến để thực hiện buổi phỏng vấn độc quyền với anh. Tôi cố giữ vẻ bình thản, cứng đờ đọc theo kịch bản: "Nguyên nhân khiến anh và mối tình đầu chia tay là gì?" Hốc mắt anh bỗng chốc ửng đỏ và ươn ướt, anh lạnh lùng liếc nhìn tôi: "Không biết. Tôi cũng muốn hỏi thử xem, tại sao ngày đó cô ấy lại không còn cần tôi nữa."
Chữa Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Ngôn Tình
0