TÔI ĐÃ CÔNG LƯỢC MA TÔN TƯƠNG LAI

Chương 3

05/02/2026 16:50

Theo định luật Thiên thư, lúc này mà ra đỡ đ/ao thì độ hảo cảm tuyệt đối sẽ tăng vọt, còn có thể tẩy trắng mọi vết nhơ trước đây của ta. Chỉ cần ta không c.h.ế.t, ta có thể hoàn toàn nắm thóp Tạ Cận.

Ta nghiến răng, lao thẳng lên.

Phập——! Tiếng trường ki/ếm đ.â.m xuyên lồng ngựk. Mẹ kiếp, đ/au thật đấy!

Ta đ/au đến mức tầm nhìn mờ mịt, m.á.u tươi tuôn ra như suối, nhuộm đỏ đôi mắt của Tạ Cận. Khoảnh khắc ấy, ta cảm giác như thế gian này đều tĩnh lặng lại.

Tạ Cận đỡ lấy cơ thể mềm nhũn của ta, cả người hắn r/un r/ẩy không thôi, "Sư huynh..."

Giọng nói của hắn mang theo một sự hoảng lo/ạn chưa từng có. Ta cố gắng nặn ra một nụ cười yếu ớt, đưa tay vuốt ve gò má dính m.á.u của hắn: "Đừng... đừng sợ."

"Sư huynh đã nói rồi... sẽ bảo vệ đệ..." Nói xong câu thoại hoàn mỹ này, đầu ta ngoẹo sang một bên, hoàn toàn ngất đi.

Trước khi chìm vào bóng tối, dòng chữ cuối cùng ta nhìn thấy là:「Chúc mừng Đại sư huynh! Độ hắc hóa về 0! Tình ý bùng n/ổ! Anh thành công rồi!」

「Nhưng mà... hình như chơi quá tay rồi, Tạ Cận hoàn toàn đi/ên rồi.」

「Phía trước sắp có cao trào! M/a tôn giáng thế, toàn viên hỏa táng tràng!」

Chờ đã. Cái gì gọi là toàn viên hỏa táng tràng? Bao gồm cả ta sao?

Ta hối h/ận rồi, ta có thể thu hồi cái màn đỡ đ/ao đỡ ki/ếm này được không?

4.

Đến khi tỉnh lại, ta không hề ở dưới Âm tào Địa phủ, mà là đang nằm trên một chiếc giường bạt bộ mềm mại đến quá đáng. Xung quanh treo màn trướng đỏ rực, không khí phảng phất một mùi hương ngọt lịm đến phát ngấy. Cảnh tượng này, nhìn thế nào cũng thấy giống như... động phòng?

Ta cử động một chút, liền thấy cổ tay và cổ chân nặng trịch. Cúi đầu nhìn kỹ.

Khá lắm. Xiềng xích vàng ròng, bên trên còn khắc những trận pháp phức tạp, khóa ch/ặt tứ chi của ta.

Ta thử điều động linh lực, phát hiện đan điền trống rỗng, linh lực bị phong ấn c.h.ế.t cứng.

Xong đời rồi! Đây là vào "phòng tối" thật rồi sao?

Đúng lúc này, cửa bị đẩy ra. Tạ Cận bước vào.

Hắn không còn mặc bộ đệ t.ử phục rá/ch rưới kia nữa, mà là một bộ trường bào đen tuyền thêu chỉ vàng. Mái tóc dài buộc cao, cả người toát ra vẻ tà mị cuồ/ng ngạo. Trong tay hắn bưng một bát t.h.u.ố.c đen sì. Thấy ta tỉnh dậy, đáy mắt hắn xẹt qua một tia vui mừng tột độ, sải bước đi tới: "Sư huynh, huynh cuối cùng cũng tỉnh rồi!"

Ta theo bản năng rụt người lại, kéo theo dây xích kêu loảng xoảng. Động tác của Tạ Cận khựng lại, ánh mắt lập tức tối sầm, "Sư huynh đang sợ đệ sao?"

Hắn ngồi bên mép giường, ngón tay lướt qua gò má ta, xúc cảm lạnh lẽo khiến ta nổi hết da gà, "Sợ cái gì?"

Ta cười khan: "Sư đệ... đây là đâu? Mấy sợi xích này... có thể mở ra không?"

Tạ Cận dịu dàng giúp ta vén lọn tóc mai ra sau tai, nhưng ngữ khí lại khiến người ta không rét mà run: "Mở ra làm gì?"

"Mở ra rồi, sư huynh lại định đi tìm tên Tiêu Hằng kia sao? Hay là muốn về tìm Thái Thượng của Vo/ng Tình Tông?"

"Sư huynh vì c/ứu đệ đã trở thành kẻ phản nghịch của chính đạo. Giờ đây, ngoại trừ bên cạnh đệ, huynh chẳng thể đi đâu được nữa." Hắn vừa nói, vừa múc một thìa t.h.u.ố.c đưa tới bên môi ta: "Ngoan, uống t.h.u.ố.c đi."

Ta nhìn bát chất lỏng không rõ nguồn gốc kia, lại nhìn bộ dạng "huynh không uống đệ sẽ mớm bằng miệng" của Tạ Cận. Ta rất biết điều mà há miệng ra. Đắng ngắt.

Uống t.h.u.ố.c xong, ta cứ ngỡ hắn sẽ đi. Kết quả là hắn thong thả cởi bỏ ngoại bào, leo lên giường.

Ta kinh sắc đại biến: "Đệ đệ đệ... Đệ định làm gì?"

Tạ Cận vơ lấy ta vào lòng, khóa ch/ặt hai tay ta, vùi đầu vào hốc cổ ta hít một hơi thật sâu, "Sư huynh ngủ ba năm, đệ cũng canh giữ suốt ba năm."

"Giờ sư huynh tỉnh rồi, có phải nên bù đắp cho đệ một chút không?"

Ba năm? Ta thế mà đã ngủ tận ba năm sao?

Điều mà Thiên thư nói "ba năm sau"... hóa ra lại ứng nghiệm theo cách này?

Ta muốn khóc mà không có nước mắt.

Ngay khi ta chuẩn bị liều c.h.ế.t chống cự, hoặc là nửa đẩy nửa chiều, trước mắt lại hiện ra dòng chữ:「Đừng phản kháng nữa Đại sư huynh, ann hãy thuận theo đi!」

「Trong ba năm qua, Tạ Cận vì c/ứu anh mà g.i.ế.c xuyên qua M/a giới để đoạt linh dược, còn cung phụng anh như tổ tông, mỗi tối chỉ ôm ngủ thôi chứ chẳng dám làm gì đâu.」

「Cậu ấy chỉ là quá thiếu cảm giác an toàn, sợ anh tỉnh dậy là chạy mất thôi.」

「Nhìn xem tay cậu ấy đang run kìa, cậu ấy còn căng thẳng hơn cả anh đấy ha ha ha!」

Ta ngẩn người. Cúi xuống nhìn, quả nhiên thấy cánh tay Tạ Cận đang ôm ta khẽ r/un r/ẩy. Hắn vùi mình vào lồng n.g.ự.c ta, giống như một chú ch.ó lớn bị tổn thương, "Sư huynh... đừng đi."

"Đừng bỏ rơi đệ." Trong giọng nói mang theo sự khẩn cầu và yếu ớt nồng đậm.

Ta mềm lòng rồi. Đây đâu phải là vị M/a tôn g.i.ế.c người không gh/ê tay chứ, rõ ràng vẫn là đứa nhỏ năm đó suốt ngày bám đuôi gọi sư huynh thôi mà. Tuy th/ủ đo/ạn có hơi bi/ến th/ái một chút, nhưng... cũng không phải là không thể chấp nhận. Dẫu sao, ai có thể từ chối một mỹ nhân đi/ên tình, trong mắt chỉ có mình bạn, vì bạn mà đối đầu với cả thế giới cơ chứ?

Ta là một kẻ ích kỷ. Ta muốn sống, muốn sống thật thoải mái. Nếu chính đạo đã không dung nạp ta, nếu tiểu t.ử này đã không thể rời xa ta. Vậy thì chi bằng...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Thanh Mai Trúc Mã Thay Lòng, Tôi Và Kẻ Thù Không Đội Trời Chung HE

Chương 18
Cậu đàn em vốn an phận thủ thường, lúc nào cũng ngoan ngoãn sau lưng trúc mã Giang Chỉ Độ đột nhiên đổi tính. Cậu ta bắt đầu tung chiêu theo đuổi Giang Chỉ Độ một cách dồn dập, điên cuồng. Đã thế còn vỗ ngực tuyên bố mình là người trọng sinh về, bảo rằng cậu ta và Giang Chỉ Độ mới là chân ái của đời nhau. Hiện tại trúc mã đối tốt với tôi chẳng qua là vì chưa nhận ra lòng mình mà thôi. Chưa dừng lại ở đó, cậu ta còn phán một câu xanh rờn: Định mệnh đời tôi lại chính là Bạc Lẫm - kẻ thù không đội trời chung với tôi. Tôi: ??? Gió tầng nào gặp mây tầng đó, nhưng gió kiểu này thì chém hơi căng rồi đấy. Đối mặt với những lời nhảm nhí này, ban đầu trúc mã của tôi cũng chẳng buồn chấp. Nhưng mưa dầm thấm đất, trước sự tấn công dồn dập và nhiệt tình của cậu đàn em, hắn bắt đầu dao động, để tâm đến đối phương nhiều hơn và dần bỏ rơi tôi. Ồ, thôi được rồi. Tôi quay đầu đi kiếm mối khác tìm niềm vui liền. Sau này, khi đã thuận lợi hẹn hò với trúc mã, cậu đàn em kia hớn hở chạy đến trước mặt tôi diễu võ dương oai. Tôi giật bắn mình, tâm hồn chấn động. Đậu má, sao không nói sớm! Tôi với tên kẻ thù kia sắp hôn đến rách cả môi luôn rồi đây này.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
4
Nợ Dao Chương 22
Họa Tình Chương 8
Bối Lặc Gia Chương 9