Ngụy Bệnh Luyến Tình

Chương 20

26/07/2024 17:52

20.

Buổi tối Chu Tư Dư quay về nấu cơm cho tôi.

“Không phải có dì giúp việc nấu cơm rồi à?”

“Anh chỉ muốn làm cho em ăn thôi.”

Tôi muốn vào giúp đỡ rửa rau nhưng anh cũng không cho tôi làm.

Cơm nước xong xuôi cũng không cho tôi rửa bát.

Tôi ngồi trên ghế sô pha xem TV, quyết định sẽ nói chuyện nghiêm túc với anh. Kết quả anh lại lấy một chậu nước, ngồi xổm trước mặt tôi, đặt chân tôi vào đó.

Được đối xử như vậy, tôi nằm mơ cũng không dám nghĩ đến.

Không những thế.

Sau khi Chu tư Dư tắm rửa xong, anh không mặc áo choàng tắm mà chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh eo.

Cơ bụng vừa ra lò còn bốc hơi nước khiến tôi hoa mắt chóng mặt.

“Tay còn lạnh không?” Chu Tư Dư hỏi tôi.

Ban đầu tôi định nói không lạnh, nhưng sau khi nhìn thấy anh, tôi lại đổi ý.

“Lạnh.”

Quả nhiên, giây tiếp theo, anh nắm lấy tay tôi đặt lên cơ bụng của mình: “Như thế này thì sao?”

Mặt tôi đỏ bừng lên.

“Tốt hơn một chút rồi.”

Vị nam Bồ t/át này, tuyên bố, sau này ở trong nhà, anh chỉ được mặc như thế thôi!

Một lát sau, tôi hỏi anh: “Chu Tư Dư, anh đối xử tốt với em như thế vì em bị u/ng t/hư sao?”

Nếu không thì tôi thật sự không thể hiểu được vì sao anh lại thay đổi nhiều như thế.

Trước đây, ở trong văn phòng anh m/ắng tôi đến mức tôi không biết mình là ai.

Còn bây giờ, nào là nấu cơm, sau đó lại rửa chân, còn để cho tôi sờ cơ bụng.

Trời ơi, cuối cùng tôi cũng có thể trải nghiệm cảm giác phú bà bao nuôi trai trẻ rồi.

Tại sao cuộc sống trước đây của tôi lại nhạt nhẽo như vậy chứ!

“Cũng có nguyên nhân này.”

Là vì tôi bị u/ng t/hư!

“Vậy em có thể sờ vào yết hầu của anh không?”

Tôi muốn làm điều này từ rất lâu rồi nhưng lại không dám.

“Có thể.”

Không phải nói là yết hầu của đàn ông không được sờ vào sao?

Cái này cũng được luôn hả?

“Vậy em có thể nhìn anh tắm không?” Tôi trực tiếp chơi lớn luôn.

Chu Tư Dư?

“Em chỉ đùa thôi.” Tôi lập tức rút lui trong một giây.

Chu Tư Dư nhìn tôi một cái: “Trong đầu em chỉ có mấy thứ này thôi sao? Nó có lợi cho việc điều trị của em không?”

“Bác sĩ nói, có ích! Rất tốt cho việc lưu thông m/áu.”

Chu Tư Dư nhìn tôi, tôi chủ động hôn anh, nhưng anh lại chặn miệng tôi lại:

“Không phải không được, nhưng anh có một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

Ôi!

Bầu không khí đã đạt đến mức này rồi, anh nói gì tôi cũng đồng ý hết.

“Làm bạn gái của anh.”

“Phải đồng ý mới được hôn à?”

Chu Tư Dư mặt đen lại: “Chứ sao nữa, em chơi đùa với ông đây à?”

“Đồng ý thì đồng ý, anh hung dữ như vậy làm gì?”

Anh ấy đẹp trai như thế, mỗi lần nhìn thấy anh tôi đều bị anh mê hoặc, tôi có lý do gì để không đồng ý?

Chu Tư Dư cuối cùng cũng hài lòng, cúi xuống hôn tôi.

Chúng tôi hôn đến khí thế ngất trời, đột nhiên tôi nếm được vị mặn của nước mắt.

“Anh khóc à?”

Tôi khờ luôn.

“Anh không nên bắt em tăng ca, khó khăn lắm anh mới tìm lại được em.” Anh ôm tôi.

“Khoan đã, anh từ nước ngoài về là để tìm em sao?”

“Đúng vậy, anh thích em, thích từ rất lâu rồi.”

“Vậy, tối đó khi em c/òng anh vào giường, anh cũng giả vờ à?”

Chu Tư Dư tức gi/ận, trừng tôi một cái.

“Nếu anh không muốn, em nghĩ mình có thể thành công à?”

“Em thực sự nghĩ em có thể trói anh lại bằng sức lực nhỏ bé của mình sao?”

Tôi ngớ người: “Vậy nếu hôm đó không phải em đi đón anh, mà là người phụ nữ khác thì sao?”

“Không thể nào, anh đã chỉ định với tổ trưởng của em rồi.”

Mẹ nó!

Tôi bị lừa rồi!

Tôi đã áy náy bao lâu nay, hóa ra đều là anh sắp đặt.

“Đồ l/ừa đ/ảo!” Tôi tức đến nghiến răng.

“Em nói gì?” Chu Tư Dư véo má tôi.

“Em nói, anh còn n/ợ em một lần.”

Chu Tư Dư nhìn tôi: “Vậy em tự mình cởi ra đi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm