10
Bạch Hân bị vệ sĩ kh/ống ch/ế ch/ặt.
Lúc này, cô ta chẳng khác nào một kẻ mất hết lý trí.
"Khương Hỉ! Tại sao mày vẫn chưa ch*t?"
"Tao mất đúng một năm mới khiến Cố Thời Yến gh/ét mày. Vậy mà mày vừa biến mất, mọi công sức của tao đều thành công cốc!"
"Năm năm qua, anh ấy phát đi/ên đi tìm mày."
"Dựa vào cái gì? Rốt cuộc mày dựa vào cái gì?"
Tôi không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn cô ta phát đi/ên.
Bạch Hân quay sang nhìn Cố Thời Yến.
"Năm đó vì em mà anh tự tay l/ột váy của cô ta."
"Em giả b/ệnh, khiến anh bỏ lỡ đám tang bố mẹ cô ta."
"Em làm giả hồ sơ b/ệnh án, đến mức sau khi cưới, anh còn từng nghĩ sẽ ép cô ta hiến thận cho em."
"Cố Thời Yến, anh nghĩ cô ta còn có thể tha thứ cho anh sao?"
Bạch Hân cười đến khản giọng, hoàn toàn phát đi/ên.
Đôi mắt Cố Thời Yến đỏ ngầu, anh gằn giọng bảo cô ta im miệng.
Bạch Hân bị vệ sĩ kéo đi.
Cố Thời Yến luống cuống nhìn tôi.
Tôi mỉm cười, lùi lại vài bước.
"Cô ta là người rất giỏi nói dối. Nhưng lần này… Cô ta nói đúng."
"Cố Thời Yến, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh."
11
Sau năm năm, tôi lại đứng trước m/ộ bố mẹ.
"Bố, mẹ… Con còn tưởng sắp được xuống dưới gặp hai người rồi. Không ngờ ông trời vẫn còn thương con, hai người chờ con thêm một thời gian nữa nhé."
Tôi nhẹ nhàng lau bia m/ộ, lặng lẽ trò chuyện với họ.
Khóe mắt bỗng nhìn thấy một bóng người.
Là Cố Thời Yến.
Anh ôm hai bó hoa, cười đầy cay đắng bước về phía tôi.
"Anh… Có thể thắp cho bác trai bác gái một nén hương không?"
Năm đó, khi nhà họ Khương phá sản, Cố Thời Yến đang ở bên Bạch Hân.
Bố anh đã cố gắng giúp gia đình tôi nhưng cuối cùng vẫn không c/ứu vãn được.
Đêm hôm ấy, bố mẹ nắm tay nhau cùng t/ự t*.
Tôi đứng trước hai th* th/ể đã biến dạng, r/un r/ẩy gọi điện cho Cố Thời Yến.
Đáp lại tôi… Là tiếng thở gấp đầy m/ập mờ.
Bạch Hân còn hỏi anh.
"Khương Hỉ nói bố mẹ cô ấy mất rồi. Anh không qua xem sao?"
Cố Thời Yến lạnh nhạt đáp.
"Không thể nào.Cô ấy chỉ đang tìm cớ để lừa anh đến thôi."
Rồi cúp máy.
Hôm sau, anh mới biết sự thật từ bố mình.
Nhưng đúng lúc ấy...Bạch Hân lại "đổ b/ệnh".
Năm ngày sau, anh mới xuất hiện trước mặt tôi.
Khi ấ, bố mẹ tôi đã được ch/ôn cất.
Đây là lần thứ hai anh đứng trước m/ộ họ…
"Thôi. Đừng viếng nữa. Tôi sợ bố mẹ tôi dưới suối vàng cũng không được yên."
Trên gương mặt Cố Thời Yến hiện lên nỗi đ/au tột cùng.
"Em thật sự… Không thể tha thứ cho anh sao?"
Tha thứ thế nào đây?
Nếu không phải vì sau đó anh đồng ý cưới tôi.
Có lẽ… Tôi đã sớm buông bỏ.
Lúc ấy, tôi nhớ đến bức thư bố mẹ để lại.
"Hỉ Hỉ, sau này nhất định phải mạnh mẽ. Hãy sống tiếp cả phần của bố mẹ."
Tôi từng nghĩ mình sẽ có một khởi đầu mới nhưng đó chỉ là ảo tưởng.
Từng lần tổn thương mà Cố Thời Yến gây ra đã bào mòn sạch tình cảm của tôi.
Điều tôi muốn… Chỉ là được sống tiếp.
Bây giờ, tôi đã thật sự có cuộc sống mới, vậy tại sao còn phải quay đầu?
Tôi cầm hai bó hoa ném thật xa.
Cố Thời Yến đứng phía sau. Không dám tiến lên thêm một bước.
12
Có lẽ… Anh không phải kiểu người dễ dàng từ bỏ.
Toàn bộ đồ anh mang đến biệt thự nhà họ Khương đều bị tôi ném ra ngoài.
Anh không nói gì, lặng lẽ m/ua căn biệt thự bên cạnh rồi dọn sang đó.
Từ ấy, ngày nào anh cũng xuất hiện trước mặt tôi.
[Ký chủ, hệ thống x/ác nhận đối phương thật lòng hối h/ận. Hơn nữa độ yêu vẫn tiếp tục tăng. Cô thật sự không cân nhắc sao?]
Một chiếc gương đã vỡ… Làm sao trở lại như cũ?
Trái tim tôi đã chẳng còn rung động nữa.
Hôm ấy, Cố Thời Yến do dự đứng trước mặt tôi.
"Anh nhớ… Hồi trước mỗi lần em buồn đều bắt anh đi ngồi vòng quay."
"Anh… Còn cơ hội đó không?"
Sau khi bố mẹ qu/a đ/ời, tôi từng rất nhiều lần xin anh đi cùng mình lên vòng quay.
Lần nào, anh cũng từ chối.
Cuối cùng, tôi chỉ có thể đi một mình.
Mỗi khi cabin lên đến điểm cao nhất.
Tôi đều từng nghĩ hay cứ rơi xuống luôn đi.
Khi ấy… Cố Thời Yến đang làm gì?
Anh đang tâm sự với Bạch Hân, đang than phiền với bố mình rằng vì sao lại phải gánh thêm gánh nặng là tôi.
Anh còn từng nói với tôi: "Khương Hỉ, em còn tưởng mình là cô công chúa được cưng chiều ngày trước sao?"
"Nhà em phá sản rồi. Bố mẹ em cũng mất rồi. Em tỉnh táo lại đi. Đừng gây chuyện nữa."
"Em còn nhỏ lắm à? Còn đòi người khác đi vòng quay với mình. Nếu em hiểu chuyện được một phần như Bạch Hân thì tốt."
Bây giờ, anh gần như van xin tôi chỉ để được ngồi vòng quay với tôi thêm một lần.
Tôi khẽ thở dài.
Cuộc sống mới của tôi vừa bắt đầu. Không nên mãi chìm trong quá khứ.
Có những chuyện… Đã đến lúc phải nói rõ.