3
Bên ngoài nhà vệ sinh vang lên tiếng bước chân.
"Tiểu thiếu gia họ Yến vẫn còn ở trong đó?"
Là Bạc Tân Ngôn.
Tôi nín thở, bịt ch/ặt lấy miệng mình.
Cái tên ch.ó má này sao lại tới đây?
Lẽ nào hắn đã biết tôi mang th/ai... cái đó của hắn rồi?
Không thể nào.
Tôi dùng tên giả để đăng ký khám cơ mà.
Bên ngoài vang lên tiếng vệ sĩ: "Bạc tổng, vừa nãy thấy anh Yến đi vào buồng này."
"Phá cửa đi."
Tôi: "???"
Không phải chứ đại ca, đây là nhà vệ sinh b/ệnh viện đấy!
Trơ mắt thấy bọn họ sắp ra tay thật, tôi đành c.ắ.n răng, nhấn nút xả nước, rồi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà mở cửa.
"Làm gì đấy làm gì đấy?"
Tôi vừa kéo quần lên vừa ra vẻ hùng hổ.
"Bạc tổng có sở thích gì thế này? Thích xem người ta đi vệ sinh à?"
Bạc Tân Ngôn đang đứng trước bồn rửa tay.
Khoác trên người bộ vest đen may đo cao cấp, vai rộng eo thon, gương mặt kia đẹp trai đến mức người thần đều oán gi/ận, nhưng cũng lạnh lùng đến mức khiến người ta phải r/un r/ẩy.
Trong tay hắn hờ hững nghịch một chiếc bật lửa.
Thấy tôi đi ra, hắn thậm chí còn không thèm nhấc mí mắt:
"Yến Tùy, cậu trốn cái gì?"
Trong lòng tôi chột dạ, nhưng ngoài mặt vẫn phải cố chống đỡ:
"Ai trốn? Tôi đi tiểu nhiều tiểu gấp không được à?"
Ánh mắt Bạc Tân Ngôn lướt qua vùng bụng phẳng lỳ của tôi.
"Đi tiểu nhiều?" Hắn cười như không cười, "Không phải là b/ệnh dạ dày sao?"
Tôi cứng đờ người.
Sao cái tên này ngay cả chuyện tôi đăng ký khám khoa tiêu hóa cũng biết?
"Cái đó... ăn bậy bạ đ/au bụng rồi, vừa nôn vừa tiêu chảy ấy mà."
Tôi cười lấp li/ếm, chỉ muốn nhanh chóng chuồn lẹ.
"Bạc tổng anh bận, tôi đi trước đây."
Vừa mới bước ra được một bước.
Một bàn tay to lớn đã chắn ngang trước mặt tôi.
Trực tiếp ép sát tôi vào bức tường gạch ốp.
Bạc Tân Ngôn áp sát lại gần.
Mùi tuyết tùng quen thuộc nọ ập đến ngợp trời.
Đáng c.h.ế.t.
Chân tôi lại nhũn ra rồi.
Thậm chí còn đáng x/ấu hổ đến mức... hơi muốn cọ cọ vào hắn.
Đây chính là bản năng sau khi m.a.n.g t.h.a.i sao? Thật quá x/ấu hổ rồi!
"Một tháng không gặp."
Bạc Tân Ngôn cúi đầu nhìn tôi, chậm rãi cất lời:
"Cố ý trốn tôi?"
Tôi lập tức căng cứng cả người.
"Đương nhiên là không! Nực cười, tôi mà phải cố ý trốn anh á!?"
Xong việc hôm đó, tôi đã trực tiếp chuồn thẳng.
Sau đó Yến An đã thay tôi vào phòng.
Thế nên Bạc Tân Ngôn không thể nào biết người đó là tôi được.
"Yến Tùy."
Hắn đột nhiên hỏi:
"Thực ra tối hôm đó cậu cũng ở khách sạn ấy đúng không?"
Tính gài tôi à?
Tôi đẩy phăng hắn ra, hệt như một con mèo bị giẫm phải đuôi:
"Anh bị b/ệnh à Bạc Tân Ngôn! Hai ta là kẻ th/ù đấy! Tôi đến cái khách sạn anh ở làm gì? Tôi là kẻ bi/ến th/ái chắc mà đi theo dõi anh?"
Bạc Tân Ngôn rũ mắt, che giấu đi sự thất vọng dưới đáy mắt.
"Thế sao..."
Tầm mắt hắn rơi xuống tờ giấy xét nghiệm đang bị vò nát trong tay tôi.
"Cầm cái gì trong tay thế?"
Tôi theo phản xạ đưa tay giấu ra sau lưng:
"Giấy chùi đít!"
Bạc Tân Ngôn: "..."
Hắn gh/ét bỏ nhíu mày, cuối cùng cũng lui về sau nửa bước.
"Bữa tiệc tối nay của nhà họ Yến, cậu tốt nhất là đến đúng giờ."
"Em trai Yến An của cậu đã rước họa, nếu cậu không đến, tôi không ngại đích thân đến nhà họ Yến đòi người đâu."
Nói xong, hắn quay người bỏ đi thẳng.
Đi đến cửa, hắn lại dừng bước.
"Còn nữa," Hắn quay đầu nhìn tôi một cái, "Ăn ít đồ lạnh thôi, không tốt cho dạ dày đâu."
"Cút!"
Tôi dựa lưng vào tường, trút ra một hơi thật dài.
Chân vẫn còn đang run.
Cái ngày tháng này sống không nổi nữa rồi.
4
Chiếc taxi dừng lại trước con hẻm nhỏ trong khu lao động tồi tàn giữa lòng thành phố.
Đồng hồ tính tiền nhảy lên con số năm mươi tám tệ.
Tôi xót xa quét mã thanh toán, đẩy cửa bước xuống xe.
Gió lạnh hòa lẫn với mùi nước rác ôi thiu lâu năm trong hẻm phả thẳng vào mặt.
Dạ dày tức thì trào lên một trận sóng to gió lớn.
Tôi vịn vào cột điện, nôn khan hai tiếng, nhưng chẳng thổ ra được gì.
Để tiết kiệm tiền m/ua cái phiếu khám chuyên gia c.h.ế.t tiệt kia, tôi từ sáng đến giờ đến một ngụm nước cũng chưa uống.
Tôi lết lên tầng sáu, móc chìa khóa ra mở cửa.
Vừa vào cửa là tôi liền thả người uỵch xuống giường.
Thực ra sau đêm hôm đó, tôi cũng sợ.
Sợ Bạc Tân Ngôn sẽ thực sự điều tra ra tới đầu tôi.
Dẫu sao trước khi Yến An bước chân vào phòng hôm đó, tôi cậy vào thân phận thiếu gia nhà họ Yến, đã không ít lần đối đầu với hắn.
Thế nên tôi dứt khoát thuận nước đẩy thuyền.