TÔI MỚI KHÔNG YÊU ANH TA

4

15/09/2026 23:01

Nói xong hắn còn thật sự bước tới bế tôi, thậm chí định cởi quần áo.

Tôi giữ áo lại, nhưng không giữ nổi bàn tay hắn đang muốn kéo quần xuống.

Trong lúc cuống lên, tôi lại t/át thêm một cái.

Rất tốt.

Bây giờ hai bên đối xứng.

Hai chúng tôi cùng sững người.

Lần này chắc phải nổi gi/ận rồi chứ?

Không ngờ Lận An chỉ dịu dàng cười.

“Có phải tôi làm anh đ/au không?”

“Là lỗi của tôi, tôi bảo đảm sẽ nhẹ hơn.”

“Quả nhiên vẫn là bây giờ tốt hơn.”

“Sau này mỗi lần tức gi/ận anh đều trực tiếp cầm đồ ném tôi.”

“Bây giờ chỉ t/át thôi, tốt hơn nhiều.”

Tôi im lặng rất lâu, cuối cùng chỉ nghẹn ra được một câu.

“Lận An, anh thật sự bi/ến th/ái rồi.”

Trên đời sao có người ăn hai cái t/át còn cảm ơn đối phương vì ra tay nhẹ?

Chỉ thất thần một chút, tôi đã bị hắn bế vào phòng tắm.

Trong đó cũng chuẩn bị sẵn ghế chuyên dụng.

Nhìn hắn chạy tới chạy lui chỉnh nước, trong lòng tôi thế mà thật sự sinh ra một loại ảo giác giống như hai người đã sống với nhau lâu năm.

Rốt cuộc lời nào hắn nói mới là thật?

Dù sao tôi vẫn cảm thấy mình không thể là gay.

Trước kia tôi chưa từng thích đàn ông.

Đương nhiên…

Tôi cũng chưa từng thích phụ nữ.

Bao nhiêu năm qua tôi chỉ nghĩ tới chuyện phải cạnh tranh với Lận An, lúc đi học thì tối nào cũng thức khuya học bài, đi làm rồi thì ngày nào cũng tăng ca đọc tài liệu.

Đừng nói yêu đương.

Ngay cả hoạt động giải trí tôi cũng chẳng có.

Chẳng lẽ những gì hắn nói thật sự là thật?

“Nhìn tôi làm gì?”

“Bị vẻ đẹp tuyệt thế của anh đây mê hoặc rồi à?”

Lận An chuyển tôi tới cạnh bồn tắm.

“Cho dù bây giờ anh muốn làm gì cũng không được đâu.”

“Đợi khỏe rồi, muốn làm gì tôi cũng chiều.”

“…Cút ra ngoài, đồ chó.”

Thật ra Lận An cũng chỉ đặt tôi cạnh bồn tắm, không hề giúp cởi quần áo gì, làm xong liền đi ra.

Nhưng hắn nói mình sẽ luôn đứng ngoài cửa để nếu xảy ra chuyện thì có thể lập tức xông vào giúp, còn tôi cảm thấy hắn đứng đó chủ yếu để lúc tôi ngã có thể lập tức chạy vào cười.

Dù sao đêm đầu tiên vẫn trôi qua rất thuận lợi.

Nhưng sáng hôm sau, hắn đã lôi tôi từ trên giường dậy.

Tôi nheo mắt, cáu kỉnh nhìn hắn.

“Anh có thể có chút khái niệm về ranh giới cá nhân không? Gõ cửa chưa mà vào?”

“Gõ rồi, anh không nghe nên tôi tự vào.”

“Mau dậy ăn sáng rồi đi tập.”

Tôi bị hắn cưỡng ép kéo dậy, nhưng chuyện đó không có nghĩa tôi sẽ ngoan ngoãn phối hợp tập luyện.

Ăn sáng xong, tôi bị đẩy vào phòng tập mà Lận An chuẩn bị.

Nhìn hắn ở bên trong lau chùi dụng cụ, tôi không nhịn được cười khẩy.

“Cười gì?”

“Cảm thấy tôi làm những chuyện này buồn cười à?”

Thật sự có chút.

Lận An hai ngày nay khiến tôi cảm thấy giống như biến thành một người hoàn toàn khác.

Trước kia hắn là kiểu người lạnh lùng xa cách, cao ngạo cấm dục; theo lời đám người theo đuổi hắn, ngay cả một cử động cũng đủ khiến người ta mềm chân.

Còn bây giờ?

Giống một con ch.ó lớn nhiệt tình, làm gì cũng thích ghé sát tới ngửi ngửi tôi.

“Có ý nghĩa gì không?”

“Anh chẳng phải cũng nghe bác sĩ nói rồi sao? Cho dù mất một, hai năm đứng dậy được thì cũng chưa chắc phục hồi giống người bình thường.”

“Bây giờ chẳng còn ai cần tôi.”

“Ngay cả bố mẹ cũng từ bỏ tôi.”

“Cho dù thật sự đứng được thì có ý nghĩa gì?”

Người ngay cả gia đình cũng từ bỏ…

Sống tiếp hình như cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Nếu hôm qua hắn không đột nhiên xông vào, có lẽ bây giờ tôi đã được giải thoát.

Nhưng chính vì hắn, vì tên khốn “tốt bụng” này, bây giờ tôi bị nh/ốt ở đây, còn phải làm những chuyện vừa ng/u ngốc vừa vô dụng này.

Lận An đặt chiếc khăn trong tay xuống rồi bước tới trước mặt.

Tôi cứ tưởng hắn sẽ bắt đầu nói một đống đạo lý lớn lao, nhưng hắn chỉ cúi người, chống hai tay lên thành xe lăn, hoàn toàn vây tôi trong vòng tay.

Ngay lúc tôi còn ngẩn người nhìn hắn, hắn đã ghé tới hôn một cái.

Rất nhanh.

Nhưng cảm giác lại rõ ràng tới mức không thể bỏ qua.

Hóa ra một người miệng cứng như vậy…

Môi lúc hôn cũng mềm.

Không đúng!

Đây mẹ nó là nụ hôn đầu của tôi!

Lận An tâm trạng cực tốt nhìn tôi.

“Ai bảo không có ý nghĩa?”

“Ai bảo không ai quan tâm?”

“Sau này anh là người phải đứng cùng tôi trong một sổ hộ khẩu, vậy tôi chính là người nhà của anh, cho nên chuyện của anh tôi quản.”

“Anh có đứng dậy được hay không, tôi quan tâm.”

“Hơn nữa…”

Hắn lại ghé sát thêm.

Tôi chỉ có thể lùi lại, nhưng phía sau là lưng ghế, căn bản chẳng có chỗ lui.

Trong hơi thở toàn là mùi của hắn, trước mắt cũng chỉ còn nụ cười sâu tận đáy mắt, bên tai lại là giọng nói hoàn toàn chẳng biết x/ấu hổ.

“Hơn nữa nếu không đứng được thì có quá nhiều chuyện không làm nổi.”

“Đến lúc lên giường, bao nhiêu thú vui anh cũng thiếu mất vài phần, không cảm thấy đáng tiếc sao?”

“Tôi biết nhiều lắm.”

“Không muốn thử à?”

T/át nhiều rồi, tay quả thật càng ngày càng quen, trong lòng chẳng còn cảm giác ngại ngùng gì, thậm chí còn hơi ngứa tay muốn thưởng thêm một cái.

“Còn đ.á.n.h nữa thì mấy ngày tới tôi thật sự không thể tới công ty làm việc.”

“Anh cũng không muốn cấp dưới hỏi mặt tôi bị sao, rồi tôi phải nói là anh đ.á.n.h chứ?”

Quá không biết x/ấu hổ.

Bảo sao từ nhỏ tới lớn hắn luôn có thể đ/è tôi một đầu.

Là vì cảm giác đạo đức của tôi vẫn quá cao.

“Lận An, những lời anh nói tôi không tin một câu!”

“Không sao.”

“Bây giờ không tin cũng chẳng sao, dù sao sau này lên giường sướng rồi là được.”

“…”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học Sinh Nghèo Lại Là Thái Tử Gia

Chương 15
Tôi háo sắc nhưng nhát gan, chỉ dám cưỡng ép cậu học sinh nghèo yếu đuối nhất lớp mình. Dựa vào việc cậu ấy bị khiếm thính, tôi cứ ghé sát vào tai cậu ấy mà nói những lời trêu chọc. Thậm chí còn ép cậu ấy học từng câu từng chữ rồi nói lại cho tôi nghe. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận trên màn hình: [Ôi mẹ ơi, đến cả dây xích cũng dùng luôn rồi, nam phụ thật sự coi thái tử gia như chó mà huấn luyện đấy à?] [Nam phụ đúng là nên cảm thấy may mắn vì mình là em trai của thụ bảo bối. Thái tử gia tự ti nên không dám tỏ tình, lại muốn được ở gần thụ bảo bối hơn một chút, vì thế mới giả làm học sinh nghèo, cùng nam phụ diễn một màn cưỡng ép chiếm đoạt này.] [May mà ngày mai thụ chính sẽ về nước rồi, tình cảm giữa anh ấy và thái tử gia đã sắp nảy nở! Về sau nam phụ hắc hóa, hãm hại thụ chính, công tức giận đến mức ném hắn xuống biển cho cá ăn. Sướng chết tôi rồi, nhưng tôi không nói đâu!] Tôi sợ chết khiếp, cẩn thận kéo quần lên cho Trần Vọng Chu, rồi đeo máy trợ thính lại cho cậu ấy: “Xin lỗi, xin lỗi!” “Tôi cũng tháo xích chó ra cho cậu rồi, mau đi ôm lấy thứ tự do mà cậu vẫn hằng mong muốn đi!”
658
7 U Minh Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

TÔI MỚI KHÔNG YÊU ANH TA

10
Năm tôi vừa mất khả năng đứng dậy, kẻ đối đầu không đội trời chung của tôi đột nhiên đá tung cửa nhà, giật số thuốc trong tay tôi ném đi rồi trực tiếp bế tôi khỏi xe lăn, đưa thẳng tới bệnh viện làm phục hồi chức năng. Khi tôi nổi giận hất đổ cả đồ ăn, làm bẩn quần áo hắn rồi quát bảo hắn cút, hắn cũng chẳng tức giận, chỉ im lặng thay một bộ đồ khác rồi bình thản nói: “Tôi không muốn vợ tương lai của mình là người tàn tật.” Hắn bảo mình từng nằm mơ thấy tương lai hai chúng tôi sẽ kết hôn, hơn nữa tôi còn là người nằm dưới, vì vậy để mưu cầu chút phúc lợi cho bản thân sau này, hắn quyết định từ bây giờ phải chữa đôi chân của tôi cho bằng được. Chỉ vì câu nói ấy, tôi suýt nữa lập tức biểu diễn ngay tại chỗ một kỳ tích y học. Cút mẹ anh đi. Ông đây sao có thể là người nằm dưới được! Không đúng. Ông đây vốn cũng chẳng phải gay!
Boys Love
0