Hôm qua ăn mặc phong phanh, lại ở ngoài trời quá lâu.

Tôi lên cơn sốt cao.

Đầu óc nặng trịch, quay cuồ/ng như bị đổ hàng cân xi măng vào.

"Chung Tuyền."

Có người đang gọi tôi, âm thanh như cách một lớp lồng kính, nghe không rõ ràng.

Một bàn tay áp lên trán, xúc cảm hơi lạnh khiến tôi theo bản năng dán ch/ặt vào.

Tìm ki/ếm liều th/uốc giải nhiệt tốt nhất cho cơ thể đang nóng rực của mình.

Khi tôi mở mắt ra, mới phát hiện mình đang nằm trên giường của Tống Kim Hành, cơ thể dính sát vào cậu ấy.

Đầu vùi vào hõm vai cậu ấy, cánh tay gác lên eo bụng cậu ấy.

Trông cứ như tôi đang ngủ trong lòng cậu ấy vậy.

"Nhiệt độ cơ thể 39.4 độ." Năm ngón tay Tống Kim Hành từ từ luồn vào tóc tôi, khẽ dùng sức, "Ngoan chưa? Còn dám cởi đồ linh tinh nữa không?"

"Thiếu gia, cậu lầm bầm cái gì thế..."

N/ão bộ đình công, tôi vô thức dùng má nóng hổi cọ cọ vào người cậu ấy:

"Thiếu gia, người cậu mát quá, dễ chịu thật.

"Cơ mà, sao cảm giác cơ bắp của cậu căng cứng thế, cứ thấy cưng cứng."

Nói năng lảm nhảm.

Rõ ràng là sốt đến mức thần trí không tỉnh táo.

Hô hấp của Tống Kim Hành hơi dồn dập, muốn chống người dậy.

Tôi lầm bầm ôm ch/ặt lại, cánh tay vòng qua eo cậu ấy không chịu buông:

"Thiếu gia cậu đừng đi, cho tôi dán thêm một lúc nữa, một lúc thôi..."

Không biết đã ngủ bao lâu.

Bên môi chạm vào một chiếc thìa sứ.

"Uống th/uốc." Giọng Tống Kim Hành lạnh cứng.

Ồ đúng rồi... uống th/uốc, bị ốm thì phải uống th/uốc, uống xong mới khỏi b/ệnh được.

Tôi ngoan ngoãn há miệng ra.

Vị tiểu thiếu gia cành vàng lá ngọc này chắc là lần đầu tiên làm công việc hầu hạ người khác.

Thao tác không thạo, cũng chẳng dịu dàng.

Nước th/uốc màu nâu không hứng hết, tràn ra khỏi khóe môi, chảy xuống dưới.

"Chảy ra ngoài rồi..." Tôi theo phản xạ giơ tay định lau.

Khóe môi bỗng mềm nhũn.

Một sự ướt át ấm nóng nhẹ nhàng li/ếm qua.

Tống Kim Hành lùi ra xa một chút, đầu ngón tay lạnh lẽo ấn lên môi tôi, chậm rãi miết nhẹ.

"Th/uốc còn chưa uống hết."

Hơi thở của cậu ấy trầm xuống, chất giọng khàn đục dỗ dành một cách vụng về:

"Ngoan một chút, há miệng."

Cuối cùng, bát th/uốc cũng cạn.

Tôi nhắm mắt dựa vào lòng Tống Kim Hành.

Bộ n/ão mê man chậm chạp suy nghĩ.

Sao cứ cảm thấy môi sưng sưng, hơi tê tê nhỉ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ta có con dao thiến lợn, ai không nghe lời ta thiến kẻ đó

Chương 13
Giới thiệu: Trần Kiều Kiều xuyên không thành con gái của một đồ tể, năm tuổi học nghề thiến heo, tám tuổi dùng một dao khiến ông nội phải ghi lòng tạc dạ, mười tuổi khiến cha phải tu tâm dưỡng tính, mười sáu tuổi lại trừng trị gã hôn phu lừa hôn. Từ đó, nàng mở tiệm "thiến heo", giúp Lai Đệ thoát khỏi bạo hành gia đình, hỗ trợ tiểu thư họ Lý dạy dỗ gã chồng ở rể, vạch trần chiêu trò thao túng tâm lý cho phu nhân Thừa tướng, thậm chí thâm nhập vào cung đình, phò tá công chúa lên ngôi hoàng đế. Từ chốn thôn quê đến kinh thành, nàng dùng một con dao chém sạch những bất công trên đời, cuối cùng được ban tặng kim bài "Phụng chỉ thiến heo", trở thành một nữ quan huyền thoại. Truyện sảng văn, nữ cường, báo thù lật ngược thế cờ, tình tiết liền mạch, lôi cuốn.
Nữ Cường
19