Editor: Hyna Nguyễn

————————————————–

Trên màn hình điện thoại di động chính là tin tức đang đứng đầu trang giải trí bát quái.

Tựa đề là ” Giáo chủ thời thượng Trầm Mộng Kỳ xảy ra t/ai n/ạn xe cộ ở hiện trường quay phim”, đi kèm là hình ảnh, trên người Trầm Mộng Kỳ mặc quần da, trang phục xe đua motor, tóc xoăn xõa vai, quả thật có thể nói là đặc biệt.

Phía dưới bình luận ngay từ đầu là đám Fan ruột thổi phồng mọi chuyện, cuối cùng bị người đi đường cùng một vài người có ánh mắt nhìn thời thượng nói ra làm cho thương tích đầy mình.

[Cái này gọi là đ/ộc lập đ/ộc hành sao? Tôi thấy là hình như n/ão của thợ trang điểm đang đi đâu hóng gió mới đúng chứ? ]

[Nhìn không tốt đẹp gì, x/ấu xí ch*t mất, nếu như đây là thời thượng, quả thực là đang vũ nhục khiếu thẩm mỹ của chúng ta. ]

[Không nghĩ tới thời thượng Giáo chủ cũng có thời điểm tạo hình sai lầm như thế này, bộ đồ này thật sự là quá tệ, đoán chừng là muốn bắt chước Kiều Khả Hâm đi, bất quá không có bộc lộ ra được vẻ đẹp trai tiêu sái cảu Kiều Khả Hâm, hoàn toàn là học đòi theo một cách vụng về rồi! ]

[Tôi đột nhiên phát hiện cái mông của Trầm Mộng Kỳ thật bẹp a, bắp đùi thật thô! Lúc trước sao tôi lại có thể không phát hiện ra nhỉ, còn cảm thấy vóc người của cô ấy tốt vô cùng nữa chứ

Diệp M/ộ Phàm mặc nhiên không lên tiếng mà nhìn những lời bình luận kia.

Ngày trước thời điểm hắn thiết kế tạo hình cho Mộng Kỳ, từ trước đến giờ nhất luôn luôn để tâm, đều cố ý tránh xa điểm yếu của cô ấy, cho nên bọn họ không có phát hiện ra được là điều đương nhiên.

“Thế nào, tâm tình có khá hơn một chút nào hay không?” Diệp Oản Oản mở miệng nói.

Gần đây hắn luôn cảm thấy em gái mình trở nên có chút xa lạ, nhưng sự quan tâm tới mình từ xưa tới nay vẫn luôn không thay đổi.

“Người không quan trọng mà thôi.” Diệp M/ộ Phàm mở miệng đáp.

Vì thứ người như vậy lãng phí bất kỳ loại tâm tình gì đều không đáng.

Cùng lúc đó, tại giải trí Tụ Tinh.

Trầm Mộng Kỳ gi/ận đến mức x/é trên mấy tờ báo trên bàn một cái, sau đó gi/ận không kìm chế được mà trừng mắt nhìn về phía người đàn ông đối diện mình: “Hà Tuấn Thành, anh làm cái gì vậy? Không phải nói là một bộ vẻ ngoài kia tuyệt đối không có vấn đề gì sao?”

“Khụ… Cái kia quả thật không có vấn đề… Tạo hình ban đầu cho Kiều Khả Hâm cũng sử dụng cách này không sai biệt với nhau lắm a… Khi đó phi thường kinh diễm…”

“A, cho nên nói, ý của anh là, không phải là vấn đề tạo hình, là vấn đề của tôi sao?”

“Mộng Kỳ, cô đừng nên kích động, tôi không phải là có ý này, cô trời sinh quyến rũ, dĩ nhiên là mặc cái gì lên người cũng đều dễ nhìn, những người đó hoàn toàn là kẻ m/ù mắt mà!”

“Hà Tuấn Thành, anh đừng giả bộ ngớ ngẩn cho tôi, tôi chuẩn bị tham gia lễ thời thượng phong vân rồi, nếu lại xảy ra vấn đề, anh có biết hậu quả không?!”

“Mộng Kỳ… Mộng Kỳ…”

Trầm Mộng Kỳ phịch một tiếng đóng cửa lại, Hà Tuấn Thành đụng phải cánh cửa làm cho một mũi màu xám, mặt đầy âm vụ vẻ.

“Đáng ch*t…”

Đều do Diệp M/ộ Phàm cái thằng oắt con vô dụng đó!

Xem ra, phải làm chút việc để cho thằng nhóc kia sáng mắt ra mời được…

Ngày đi làm thứ nhất, Diệp M/ộ Phàm vội vàng nhanh chóng, cả ngày một khắc cũng không có nghỉ ngơi, bất quá, cảm giác do kiểu bận rộn này mang lại làm cho hắn cảm thấy rất phong phú cùng hưởng thụ.

Vừa mới chuẩn bị lên xe, tiếng chuông điện thoại di động reo lên…

Nhìn thấy tên người gọi đến, sắc mặt của Diệp M/ộ Phàm nhất thời muốn nổi gi/ận đùng đùng – Hà Tuấn Thành.

Trên mặt Diệp M/ộ Phàm âm trầm rất nhanh thối lui, vừa thờ ơ không đếm xỉa tới nhấc máy lên: “A lô?”

“Alô, Diệp thiếu a, có rảnh không? Chúng ta nói một chút?” Ngữ khí của Hà Tuấn Thành vô cùng ân cần mở miệng nói.

“Ồ? Nói chuyện gì?”

“Chuyện lần trước đây, đúng là do tôi không đúng, chẳng qua chỉ là một người đàn bà mà thôi nha, Diệp thiếu gia ngài năm đó cũng là du hí hoa tùng, cần gì phải so đo như vậy chứ!”

“A…” Diệp M/ộ Phàm thấp cười nhẹ một tiếng đáp: “Nói xong rồi sao?”

Hà Tuấn Thành nuốt nước miếng, rất sợ hắn cúp điện thoại, vội vàng nói: “Tôi đã nghĩ qua rồi, để tỏ lòng thành ý của tôi, chỉ cần ngài nguyện ý trở về tới giúp tôi, giá tiền tuyệt đối để cho ngài hài lòng!”

Thời khắc này Diệp M/ộ Phàm đã hoàn toàn không có vẻ gi/ận dữ của đêm đó nữa, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve chìa khóa xe trong tay đáp lại: “Được a!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
11.15 K
5 Độ Vong Xuyên Chương 8
6 Đầm Ngang Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngày sinh bắt gian, ta vứt bỏ tra nam đoạn tuyệt tình xưa

Chương 8
Thiếp cùng Lục Cảnh Diễm thành thân đã ba năm, chàng ở bên ngoài vẫn luôn là một trượng phu tốt của thế gia, sủng thê vô độ, mỗi dịp sinh thần đều ở bên cạnh thiếp, mọi sự đều lấy thiếp làm đầu. Thiếp dốc lòng dốc dạ đối đãi, vì chàng thức đêm canh chừng khi chàng bệnh, học làm nữ công, trong lòng cam tâm tình nguyện. Thế nhưng, vào đêm sinh thần thứ hai mươi ba của thiếp, thiếp lại phát hiện ra bí mật mà chàng đã giấu suốt ba năm qua. Trong một chốn thanh lâu nơi ngõ hẻm, chàng đang ôm ấp một nữ tử khác, dưới gối đã có một đôi nhi nữ đang bi bô tập nói. Càng nực cười hơn là, ba năm nay thiếp không thể mang thai, hóa ra là do chuỗi san hô định tình mà chàng tặng thiếp, ngày ngày đều tẩm xạ hương, cố ý đoạn tuyệt con cái của thiếp. Tấm chân tình đã bị vứt cho chó ăn, đoạn hôn nhân tồi tàn này, thiếp sẽ tự tay cắt đứt, kẻ bạc tình cùng ác phụ, đều phải trả giá cho những nỗi đau mà thiếp đã chịu đựng.
Cổ trang
12
Xuân muộn Chương 8