“Đồ nhi thân mến, thấy chữ như thấy người. Con bé này, khi con xem bức thư này, ta và các sư thúc bá của con đã không còn ở Phù Sơn nữa rồi. Nếu không có gì bất ngờ, cũng không thể quay về Phù Sơn được nữa. Một ngày trước khi con xuất sư, ta bỗng cảm thấy một sự chấn động. Sự chấn động đến từ phía Đông, đó là một loại khủng bố sinh tử, không nhắm vào riêng ai, mà là diệt thế. Ta cùng các sư thúc bá của con liên thủ, khởi động bảo vật trấn tông —— Thái Thượng Kim Khuyết Hạo Thiên Phù, mới nhìn thấu được một chút thiên cơ. Nhật Lạc Quốc ở phía Đông từng công khai xả nước thải hạt nhân vào một năm trước.
Theo quan kiến của Đạo môn, nước này đục ngầu âm đ/ộc tà á/c, cực kỳ dễ nảy sinh tà túy. Con vào đời đã lâu, chắc cũng nhận ra gần đây dị tượng xuất hiện dồn dập, nguồn nước này chính là khởi nguồn. Nhưng điều đ/áng s/ợ nhất là —— trong vùng biển phía Đông đã nảy sinh một thực thể hội tụ của q/uỷ vật. Nó ngày càng to lớn, trải dài nghìn dặm. Ủy ban Đạo môn đã bí mật đề ra 2 phương án.
Thứ nhất, những lão già thuộc Tiên Thiên cảnh giới liên thủ ra tay. Dự kiến tiêu tốn 6 tháng để lập đại trận tại Đông Hải, nhằm hạn chế thậm chí gi*t ch*t nó.
Thứ hai, sắp xếp thế hệ trẻ vào đời trừ m/a, giải quyết những q/uỷ quái phát sinh từ nước âm. Phù Tông chúng ta giỏi về bùa chú, đương nhiên hy vọng con có thể mang bùa chú đến với thế gian, để bảo vệ họ. So với việc bắt q/uỷ đơn đ/ộc yếu thế, cho cá không bằng cho cần câu. Đây là một ván cờ lớn, là bước quan trọng nhất trong kế hoạch tự c/ứu. Bởi vậy mới có chuyện b/án hàng.
Hì hì, còn về sáu tháng, doanh số ba nghìn vạn, chỉ là một câu nói đùa thôi. Vi sư lo con biết rõ ngọn ngành quá sớm sẽ lỗ mãng đi tìm người, nên mới đặt ra một mục tiêu không thể hoàn thành. Vi sư cũng không biết nay là năm nào, nhưng ít nhất đã qua sáu tháng, sinh tử đã định, tuyệt đối đừng đến tìm.
Diễn Nhất, kể từ khi con mở bức thư này ra, con chính là tông chủ của Phù Tông. Hãy làm điều mà con cho là đúng đắn. Phù Tông Huyền Thanh thân bút.”
……
Tay tôi siết ch/ặt lại, ngẩn người không nói nên lời. Sau đó đứng dậy, đứng bên cửa sổ.
“Sư phụ, con chỉ mất năm tháng là làm được rồi, người không ngờ tới đúng không.
“Thế đấy, con người con vốn dĩ có m/áu phản nghịch, gh/ét nhất là thấy ông già làm bộ dạng này.
“Điều con cho là đúng đắn……”
Tôi nhìn về phía Đông, bấm một quyết.
“Thần du thiên lý!”