Gió Lớn

Chương 3

30/10/2025 11:13

Dưới ánh trăng và ánh đèn yếu ớt hắt ra từ cầu thang, tôi thấy đó là một người đàn ông trẻ tuổi có vẻ ngoài khá thanh tú.

Anh ta gọi Lương Thân là "A Thân", giọng điệu nghe có vẻ đáng thương, ẩn chứa chút thân mật.

"A Thân," anh ta nói, "chúng ta nói chuyện được không?"

Lương Thân lạnh nhạt đáp: "Không có gì để nói."

"Anh đã đợi em cả buổi tối..."

"Tôi không bảo anh đợi."

Nói xong, Lương Thân quay sang tôi: "Lên lầu đi."

Đây rõ là định lôi tôi ra làm lá chắn rồi.

Tôi nhướng mày: "Đây là do cậu mời tôi đấy nhé."

Lương Thân liếc tôi một cái, tôi cười khẽ rồi khóa xe máy lại, rút chìa khóa ra: "Nhưng tôi cầu còn không được, đi thôi."

Lương Thân không thèm nhìn lại người đàn ông kia lần nào.

"A Thân," người kia gọi với theo, có lẽ vì bị phớt lờ nên mặt mũi đã tái mét, "người này là ai? Em không phải đã nói là không thích đàn ông sao?"

"Không liên quan đến anh..."

"Cũng phải xem đối tượng là ai chứ."

Tôi cư/ớp lời Lương Thân, mỉm cười với người đàn ông: "Duyên phận trời định, ai nói trước được đâu, phải không?"

Nghe vậy, ánh mắt người đàn ông liếc qua lại giữa hai chúng tôi, cuối cùng dừng ở Lương Thân.

Môi anh ta run run nói: "Anh không tin đâu, A Thân, chúng ta quen biết bao lâu nay rồi..."

Rồi xúc động bước tới định kéo tay Lương Thân.

Tôi nắm ch/ặt cổ tay anh ta, ấn mạnh vào hai gân giữa khiến anh ta đ/au đến biến sắc, nhưng vẫn cố chịu đựng không rên lên.

Đẩy anh ta ra, tôi lạnh giọng: "Đừng quấy rối bạn trai tôi nữa."

Nói rồi nắm tay Lương Thân, tôi dịu dàng cười: "Đi nào bảo bối."

Nhà Lương Thân ở tầng bốn.

Suốt đường lên cầu thang cho đến khi vào nhà, mặt cậu vẫn căng cứng vì tiếng "bảo bối" của tôi.

Vừa về đến nơi, việc đầu tiên cậu làm là vào phòng thay đồ ở nhà.

Tôi ra ban công nhìn xuống, thấy cậu từ phòng đi ra liền chép miệng: "Người ta vẫn chưa đi đâu, đúng là si tình thật."

Lương Thân không đáp, đi thẳng về hướng nhà vệ sinh.

Tôi theo cậu ta đến cửa nhà vệ sinh, dựa vào khung cửa hỏi: "Hai người có qu/an h/ệ gì vậy?"

Lương Thân vẫn im lặng.

Cậu ta mở vòi rửa mặt, xong dùng khăn lau khô.

Khi ngẩng đầu lên, cậu ta mới đáp: "Bạn bè."

"Loại bạn bè gì mà có thể đến nhà cậu chặn cửa giữa đêm khuya thế này?"

Lương Thân liếc tôi qua gương.

Tôi cười khẽ: "Với khuôn mặt của bác sĩ Lương nhà ta, chắc chắn là cả nam lẫn nữ đều mê, là người theo đuổi cậu à?"

Lương Thân làm như không nghe thấy, treo khăn lên rồi nghiêng người định đi ra chỗ trống bên cửa.

Tôi chuyển từ mé trái sang mé phải khung cửa, chặn đường cậu lại: "Cậu lôi tôi ra làm lá chắn, tôi ngoan ngoãn đóng vai rồi, giờ cậu đối xử thế này?"

Lương Thân cao hơn tôi chút, trừng mắt nhìn tôi hồi lâu.

Cuối cùng, cậu ta thản nhiên nói: "Tôi đói."

"?"

"Không phải anh bảo lên đây nấu mì cho tôi sao?"

Tôi bật cười: "Được rồi được rồi, tôi nấu cho cậu vậy."

Lương Thân thật sự chẳng khách sáo với tôi.

Lần đầu tôi đến nhà mà cậu ta dám để khách tự vào bếp nấu ăn cho chủ nhà.

Cuối cùng tôi nấu hai tô mì gói đơn giản, mỗi tô thêm ít rau và một quả trứng.

Ăn xong, khi Lương Thân mang bát đi rửa, tôi ra ban công hút th/uốc.

Người đàn ông dưới nhà vẫn chưa đi.

Tôi dựa lan can thì thấy anh ta đứng dưới đất ngẩng lên nhìn.

Lát sau, Lương Thân cũng bước ra.

Cậu ta cũng thấy người đàn ông dưới kia.

Tôi cố ý áp sát nói vào tai cậu, cả người cậu cứng đờ, tai đỏ ửng ngay lập tức.

"Anh... anh đừng..."

"Suỵt," tôi nói, "anh ta vẫn đang nhìn kìa."

Tôi đặt cằm lên vai Lương Thân, một tay vịn lan can, tay kia muốn ôm nhưng cuối cùng vẫn không làm.

Tôi biết rõ, cậu không phải Chu Hằng.

Khi điếu th/uốc giữa ngón tay tàn dần, người dưới nhà cũng bỏ đi.

Lương Thân ngay lập tức đẩy tôi ra.

Đêm mát mẻ thế mà tôi thấy mũi cậu ươn ướt mồ hôi.

Mím môi, cậu ta nhấn mạnh với tôi: "Tôi thật sự không thích đàn ông, trước không thích, sau này... kiếp sau cũng không thích!"

Nhìn dáng vẻ kiên định, cứng đầu này, không hiểu sao cứ như tôi vừa cưỡ/ng b/ức người lương thiện đi làm gái vậy.

Tôi không nhịn được, lại trêu: "Cậu nói với tôi làm gì? Tôi có bảo cậu thích đâu."

Lương Thân nhíu mày nhìn tôi hồi lâu, rồi đột nhiên nổi gi/ận, túm ch/ặt cánh tay tôi đẩy ra cửa.

"Này..."

"Muộn rồi, tôi phải ngủ đây!"

"Không phải, chìa khóa của tôi còn..."

"Loảng xoảng", một xâu chìa khóa bị ném từ trong cửa ra.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
6 Ngọc Vỡ Chương 19
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Yêu thầm năm năm, bạn gái khiếm thính gọi tôi là anh trai

Chương 8
Năm thứ năm yêu đương bí mật với cô bạn gái khiếm thính Thẩm Thanh Lam, tài khoản mạng xã hội mà tôi dày công xây dựng cuối cùng cũng nổi tiếng. Có phóng viên đến phỏng vấn Thẩm Thanh Lam: "Trên chặng đường này, cô có đặc biệt muốn cảm ơn ai không?" Dường như nghe thấy điều mình quan tâm, cô ấy giơ tay chỉnh âm lượng máy trợ thính lên mức cao nhất, giọng điệu kiên định: "Có." Tôi mỉm cười bước tới định nắm lấy tay bạn gái, nhưng cô ấy lại quay người bước thẳng ra phía cửa. Ngay trước mặt mọi người, cô ấy gõ cửa căn hộ đối diện, người anh em tốt của tôi, Lục Tri Viễn, bước ra từ bên trong. Thẩm Thanh Lam mỉm cười nắm lấy tay Lục Tri Viễn, rồi giơ cao lên: "Chính là anh ấy." "Chúng tôi đã bên nhau nhiều năm rồi, chúng tôi luôn rất yêu nhau." "Hơn nữa, chúng tôi sắp kết hôn rồi."
Tình cảm
0