Sau đó, ở một chỗ ngồi khuất trong góc, tôi nhìn thấy An An.

Em quay lưng về phía tôi, tư thế ngồi hơi cứng nhắc, trước mặt đặt một cốc cacao nóng nhưng từ đầu tới cuối chưa hề động tới.

Trái tim tôi lập tức rơi về đúng vị trí.

Nhưng ngay giây tiếp theo, cảm giác nhẹ nhõm ấy đã bị lửa gi/ận và gh/en t/uông lấp đầy.

Em thật sự ở đây.

Trong lúc tôi không tìm thấy em, gần như phát đi/ên vì sợ hãi, em lại bình yên ngồi trong cửa hàng của một người đàn ông khác.

Tôi sải bước thẳng về phía em.

Có lẽ Lâm Hy nhận ra tôi tới không có ý tốt, anh ta lập tức vòng ra khỏi quầy rồi chắn trước mặt.

“Thưa anh, anh tìm người sao?”

Tôi lạnh lùng liếc anh ta.

“Tránh ra.”

Khí thế trên người tôi quá áp bức, Lâm Hy theo bản năng lùi lại một bước, nhưng sau đó vẫn lấy hết can đảm đứng chắn trước tôi.

“Nếu anh tới tìm An An, tôi nghĩ chúng ta nên nói chuyện trước.”

“Tâm trạng của cậu ấy bây giờ rất không ổn định.”

Anh ta lại dám gọi thẳng tên người yêu tôi.

Còn dùng tư thế của một người bảo vệ để đứng trước em.

Dựa vào đâu?

Tôi siết ch/ặt nắm tay, khớp xươ/ng phát ra tiếng răng rắc.

“Anh không có tư cách nói chuyện với tôi.”

Tôi vòng qua anh ta, đi tới sau lưng An An rồi đặt tay lên vai em.

Cơ thể em lập tức cứng đờ, giống như một con thỏ vừa bị dọa sợ.

“An An.”

Tôi cố gắng làm giọng mình dịu xuống.

“Về nhà với anh.”

Em không nhúc nhích, cũng không quay đầu lại, chỉ có bờ vai dưới tay tôi khẽ run.

“Chiêu Chiêu…”

Giọng em mang theo tiếng khóc, nhẹ đến mức giống như chỉ cần gió thổi mạnh hơn một chút cũng sẽ tan biến.

“Anh đi đi.”

“Em… em không muốn tiếp tục kéo chân anh nữa.”

Kéo chân.

Lại là từ ấy.

Giống như một lưỡi d.a.o đ.â.m chính x/ác vào trái tim tôi.

[A, thằng m/ù nhỏ cuối cùng cũng cứng rắn một lần!]

[Đúng! Phải thế! Ch/ém nhanh dây rối! Đừng để tên công cặn bã còn hy vọng!]

[Lâm Hy mau lên đi! Mau an ủi An An nhà chúng ta!]

Những dòng chữ đi/ên cuồ/ng chạy qua trước mắt, gần như che khuất tầm nhìn.

Tôi hít sâu, cố ép sự hung bạo đang dâng lên trong lòng xuống.

“Ai nói với em rằng em là gánh nặng?”

“An An, nhìn anh.”

Nói xong tôi mới chợt nhớ ra rằng em không nhìn thấy.

Tôi ngồi xổm xuống, đưa tay muốn nắm lấy tay em.

Nhưng em lại lập tức rút tay về, giấu ra sau lưng.

“Đừng chạm vào em!”

Phản ứng của em còn dữ dội hơn lúc trước.

“Em chẳng làm tốt được chuyện gì, chỉ biết gây phiền phức cho anh.”

“Em không muốn tiếp tục sống những ngày như thế nữa.”

Từng chữ trong lời em giống như đang lên án.

Lên án rằng tình yêu của tôi suốt những năm qua, thứ tôi vẫn luôn cho rằng là sự che chở tốt nhất, thực chất lại trở thành một gánh nặng đ/è lên ng/ười em.

Bàn tay tôi cứng giữa không trung.

Trái tim từng chút một lạnh đi.

“Vậy thì sao?”

Tôi nghe thấy chính mình hỏi bằng một giọng lạnh lẽo đến xa lạ.

“Cho nên em chạy tới trốn ở chỗ người đàn ông này?”

“An An, nói cho anh biết, anh ta là ai?”

“Là chỗ dựa mới của em sao?”

Lời chất vấn của tôi sắc bén và cay nghiệt.

Tôi biết rõ những câu ấy sẽ khiến em tổn thương, nhưng gh/en t/uông và h/oảng s/ợ giống như hai con rắn đ/ộc đang c.ắ.n x/é lý trí, khiến tôi không thể kiểm soát nổi bản thân.

Môi An An run lên, gương mặt trắng bệch như tờ giấy.

Em không nói gì, chỉ liều mạng lắc đầu.

Nước mắt trượt xuống từ khóe mắt vô thần, rơi trên mặt bàn rồi loang thành một vệt nhỏ.

Em khóc.

Chính tôi đã khiến em khóc.

Một cơn đ/au sắc nhọn lập tức xuyên qua lồng ngựk.

Đúng lúc ấy, Lâm Hy bước tới, đặt một cốc nước ấm bên tay An An rồi nhẹ nhàng vỗ lưng em.

“An An, đừng sợ.”

Sau đó anh ta ngẩng đầu nhìn tôi.

Trong mắt không có địch ý, chỉ có một sự bình tĩnh phức tạp pha chút thương hại.

“Anh Triệu, tôi nghĩ anh hiểu lầm rồi.”

“Sáng nay tôi gặp An An ở cổng công viên.”

“Cậu ấy ở một mình, trông rất bất lực, hỏi gì cũng không chịu nói, tôi chỉ có thể đưa cậu ấy về tiệm trước.”

“Cậu ấy ngồi ở đây cả buổi sáng, từ đầu đến cuối không nói một câu, mãi đến khi anh xuất hiện.”

Lời giải thích của Lâm Hy giống như một chậu nước lạnh dội thẳng từ trên đầu xuống.

Nó dập tắt một phần lửa gi/ận trong tôi, nhưng đồng thời cũng khiến một cảm xúc còn sâu hơn trồi lên.

Bất lực.

Và h/oảng s/ợ.

Hóa ra em không tới đây để nương nhờ một người khác.

Em chỉ là không còn nơi nào để đi.

Em thà một mình lang thang ngoài đường cũng không muốn quay lại căn nhà của chúng tôi.

Rốt cuộc tôi đã khiến em tổn thương đến mức nào?

Tôi đưa An An về nhà.

Suốt cả quãng đường, không ai nói một lời.

Không khí trong xe nặng nề đến mức khiến người ta gần như không thể thở nổi.

Em ngồi ở ghế phụ, cơ thể ép sát cửa xe như thể chỉ cần gần tôi thêm một chút cũng sẽ bị th/iêu ch/áy.

Bờ vai g/ầy nhỏ hơi co lại, hai tay siết ch/ặt góc áo đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.

Tôi mấy lần muốn mở miệng phá vỡ sự im lặng ngột ngạt ấy, nhưng lời vừa đến bên môi lại bị nuốt xuống.

Tôi có thể nói gì?

Chất vấn em tại sao không từ mà biệt?

Hay giải thích rằng tất cả những lời nói em là gánh nặng đều là ch.ó má?

Dường như nói gì vào lúc này cũng trở nên yếu ớt và vô nghĩa.

Sau khi về tới nhà, tôi theo thói quen nắm cổ tay em, định dẫn em tới sofa.

Nhưng em lại hất tay tôi ra.

Sức không lớn, song vẫn khiến lòng tôi lập tức trống rỗng.

“Em tự làm được.”

Em nhỏ giọng nói.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tư Và Kỳ

Chương 13
Sau khi chị gái qua đời, vì không muốn đánh mất sự che chở của Tư Cảnh - người trong mộng của chị - với gia đình, bố mẹ đã cố ý gài bẫy để tôi và anh xảy ra một đêm hoang đường. Tôi mang thai rồi mượn đứa con để bước chân vào hào môn, vị người thừa kế nhà họ Tư đành phải chấp nhận liên hôn với tôi. Con gái ra đời, nể tình đứa trẻ, mối quan hệ giữa tôi và Tư Cảnh cũng được xem là êm ấm, trọng nhau như khách. Cho đến khi chị gái tôi, người ngỡ đã qua đời trong một tai nạn, bất ngờ bình an vô sự trở về. May mắn là ngoại trừ đứa con còn thơ dại, chúng tôi chưa có quá nhiều vướng bận ràng buộc. Trước khi mọi thứ quay về đúng quỹ đạo của nó, tôi đã chủ động đề nghị ly hôn với Tư Cảnh. Thế nhưng, anh lại không hề gật đầu đồng ý ngay lập tức. "Tiểu Kỳ." Tư Cảnh nhìn tôi nói: "Cuộc hôn nhân này, không phải nhà họ Lâm các người muốn bắt đầu là bắt đầu, muốn kết thúc là có thể kết thúc."
0
2 TRÌ TRÌ Chương 14
8 Cuỗm xong chạy Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BÌNH LUẬN BẢO TÔI BỎ PHẢN DIỆN, NHƯNG ANH ẤY NUÔI TÔI QUÁ SƯỚNG

9
Bạn trai tôi có tính cách cố chấp, dục vọng chiếm hữu lại cực kỳ mạnh, còn tôi vừa hay là kiểu người trời sinh ít năng lượng, hơn nữa còn mắc chứng sợ giao tiếp xã hội. Thế là mọi chuyện cứ thuận lý thành chương, tôi bị bạn trai giấu trong biệt thự rồi nuôi luôn ở đó. Cuộc sống hằng ngày ngoài ăn uống thì phần lớn thời gian tôi đều cuộn mình nằm ườn, thi thoảng còn có thêm chút vận động ban đêm, cho nên muốn nói những ngày tháng này không hạnh phúc cũng khó. Đúng vào lúc tôi đang sống vui vẻ nhất, trước mắt bỗng xuất hiện một loạt bình luận chạy. “Đáng ghét! Bé thụ sắp bị phản diện nhốt đến mức xảy ra vấn đề tâm lý rồi! Cứ chờ đi, nam chính sắp tới cứu bé thụ rồi!” “Người phía trên mù à? Không nhìn ra bé thụ đang tự hưởng thụ cuộc sống sao? Với lại phản diện chiều cậu ấy tới mức chỉ thiếu nước để cậu ấy trèo lên đầu mình làm loạn thôi, trạng thái tinh thần của bé thụ khỏe mạnh lắm!”
Boys Love
0