Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 1441: Yêu đến tận xương tủy

04/03/2025 14:36

Đối với khả năng diễn xuất cùng mỹ nhân kế của anh Hai thì Lục cảnh Lễ chỉ có thể thốt lên hai từ "thán phục", anh ta liền thuận theo nói: "Được rồi, được rồi... Em cũng biết anh chắc chắn không xem... thôi thì để một mình em tự thẩm mấy thứ này vậy."

Nóng xong thì chạy mất hút.

Thoát được Tiểu Tịch Tịch đã rồi nói sau!

"Sao tự dưng lại tới đây?" Lục Đình Kiêu nắm tay Ninh Tịch kéo vào trong phòng.

"Hôm nay em được nghỉ, buổi sáng ở nhà nghỉ ngơi với chơi cùng chị Thiên Tâm, buổi chiều tới chơi cùng con trai bảo bối của em! Tiểu Bảo đã tan học chưa?

"Đã về, vừa nãy còn hỏi có thể đến chồ em được không."

"Tất nhiên được chứ, thật ra thì hai người cũng không cần ngại chị Thiên Tâm, chuyện của chúng ta em cũng đã nói với chị ấy rồi! Sau này anh có thể mang Tiểu Bảo đến tìm em!"

"Ukm."

Lục Đình Kiêu tỉnh bơ liếc sau lưng một cái, x/á/c định Lục cảnh Lễ đã chạy thoát.

Bánh bao nhỏ chỉ mới nghe được tiếng bước chân của Ninh Tịch thôi đã chạy như bay từ trên lầu xuống, sau đó lao vào lòng ng/ực Ninh Tịch: "Mẹ

Lúc bình thường Tiểu Bảo đối với xung quanh khá đạm mạc, mặc dù hiện tại đã có thể nói chuyện nhưng cũng chẳng khác trước kia là bao. Lúc Ninh Tịch không có ồ đây thì không nói bất cứ một câu nào, nhưng chỉ cần Ninh Tịch xuất hiện thì chắc chắn sẽ có tiếng "mẹ" ngọt đến ngấy người. Hơn nữa mỗi một câu nhóc nói với Ninh Tịch đều phải có thêm chữ "mẹ" kia nữa, thực là khiến cho lòng người ta tan chảy.

Nêu người không biết chuyện nhìn thấy hai người một lớn một nhỏ này, chắc chắn sẽ không nghi ngờ gì mà nghĩ rằng đây chính là một đôi mẹ con ruột.

"Bánh bao, nhìn mẹ mang cho con cái gì này! Hì hì..."

Ninh Tịch kéo cái túi bên cạnh ra, bên trong là rất nhiều loại sú/ng.

Dĩ nhiên là sú/ng đồ chơi thôi.

"Hiện giờ con còn bé quá nên không thể chơi sú/ng thật đuợc, mẹ chơi sú/ng nước với con được không?"

"Được! Mẹ, Tiểu Bảo thích sú/ng phun nước!"

"Đi gọi ba đến chơi cùng chúng ta nha ~ nhiều người chơi mới vui Ninh Tịch nháy mắt với Tiểu Bảo.

Bánh bao nhỏ do dự một hồi, sau đó mới nhấc cái chân ngắn ngủn chạy tới cạnh Lục Đình Kiêu, ngước khuôn mặt tê liệt lên nhìn anh rồi nói: "Cùng nhau."

Thấy bánh bao nhỏ đổi thành bộ dạng cao ngạo lạnh lùng chỉ trong một giây thê này thật khiến Ninh Tịch dở khóc dở cười.

Bánh bao nhỏ gọi ông nội, gọi bà nội, gọi chú Hai, thậm chí cũng rất lễ phép với người lạ.

Cơ mà tại sao cứ nhất quyết không thèm gọi Lục Đình Kiêu là ba chứ?

Ninh Tịch với Tiểu Bảo chơi đi/ên cuồ/ng hết một buổi chiều, sau bữa cơm chiều thi một lớn một nhỏ chơi mệt quá nên cùng lăn ra ngủ.

Lục Đình Kiêu dịu dàng nhìn hai mẹ con nằm trên giường.

Anh cúi người hôn lên trán Ninh Tịch với Tiểu Bảo, sau đó giơ bàn tay ấm áp của mình lướt theo mí mắt Ninh Tịch rồi đến sống mũi, đôi môi... cho tới kéo tận xuống vùng bụng bằng phẳng của cô... Lục Đình Kiêu cực kì nhẹ nhàng vuốt ve....

Trước khi gặp Ninh Tịch thì Lục Đình Kiêu không có bất cứ mong đợi hay ham muốn gì trong cuộc đời này, nhưng sau khi gặp được cô thì hết thảy những thứ như hôn nhân, gia đình, đứa bé... toàn bộ những thứ anh chưa bao giờ mong muốn có được, lại chỉ vì có liên hệ với cô mà trở nên cực kì quan trọng với anh...

Vừa nghĩ tới chuyện rất có thể Ninh Tịch chính là mẹ ruột của Tiểu Bảo, vừa nghĩ tới chuyện cô gái mà anh yêu tới tận xươ/ng tủy này vì anh mà sinh ra một đứa bé thì trong lồng ng/ực của anh lại dâng lên một cảm giác hạnh phúc, sự cảm động khó diễn tả được...

Đứa trẻ... đứa trẻ của anh và cô...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời Chưa Tỏ

Chương 13
Tôi giả trai cong thành thẳng để được bao nuôi, đến tháng thứ ba thì bạch nguyệt quang của Kim Chư về nước. Còn anh ta lại bị điều sang Nam Phi. Trước khi đi, anh ta dặn đi dặn lại tôi: “A Tuần tính cách hướng nội. Nếu em ấy có yêu cầu gì, cậu nhất định phải đáp ứng.” Tôi lập tức gật đầu đồng ý. Tuần đầu tiên anh ta rời đi, Văn Tuần dọn vào phòng ngủ của tôi, tôi không dám từ chối. Nửa tháng sau, anh ấy tỏ tình với tôi. Tôi do dự hai giây rồi đồng ý. Về sau, Kim Chư gọi điện hỏi thăm tình hình của bọn tôi. Văn Tuần khẽ vỗ lên eo tôi, giọng điệu mập mờ: “Anh yên tâm, cậu ấy hầu hạ tôi… rất tốt.”
152
6 Ngọc Tẩy Nữ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trọng Sinh Trở Lại, Alpha Cũ Và Bé Con Đều Là Của Tôi

8
Năm thứ năm kết hôn với Kỳ Liên Hách, tôi phát hiện một tấm ảnh gia đình. Trong ảnh, anh ôm một Omega, trong lòng người kia còn có một đứa bé, đường nét mày mắt giống anh đến ba phần. Tôi là Beta, xác suất mang thai chỉ có một phần một trăm nghìn. Tôi rất bình tĩnh đề nghị ly hôn với anh, nào ngờ trên đường đi ly hôn lại gặp tai nạn xe. Tôi chết rồi lại sống lại, quay về thời đại học. Lần này, đối mặt với Kỳ Liên Hách, tôi phát huy đến cực hạn sự ngang ngược kiêu ngạo của một thiếu gia nhà giàu, khiến anh triệt để trở thành một con chó phía sau tôi. “Kỳ Liên Hách, anh có thôi đi không? Một ngày không nhắc chuyện con cái bên tai tôi là anh chết à?” Khi Kỳ Liên Hách lần thứ N cố ý vô tình nhắc đến trẻ con trước mặt tôi, tôi đá đổ thùng rác, trút hết cơn giận đã kìm nén từ lâu lên người anh. Kỳ Liên Hách im lặng vài giây, cúi người thu dọn rác, vừa dọn vừa buồn bực xin lỗi. “Xin lỗi, Tiểu Bùi, tôi không biết em bài xích chuyện này đến vậy.” “Mẹ kiếp, trước khi kết hôn tôi đã nói với anh rồi, tôi không thích trẻ con.” “Anh muốn có con thì đi tìm Omega đi, tôi có cầu xin anh kết hôn với tôi đâu.”
ABO
Boys Love
14