7.
Kết là Khóa H/ồn Kết, kim là Phân Phách Kim, quả cân là Trụy H/ồn Đà.
Có kẻ đã kh/ống ch/ế cậu ta, trước hết dùng Khóa H/ồn Kết phong tỏa h/ồn phách, sau đó dùng Phân Phách Kim đâ* vào ấn đường, Ngư Yêu và Bách Hội huyệt, tách h/ồn phách và thân thể ra.
Rồi lại dùng Trụy H/ồn Đà, thu gom tam h/ồn thất phách về một chỗ, dẫn ra từ lòng bàn chân.
Phương pháp bóc tách h/ồn phách sống này, tội á/c tày trời, không được Thiên đạo dung thứ.
Con người có tam h/ồn thất phách, tam h/ồn gồm một là Thiên h/ồn, hai là Địa h/ồn, ba là Mệnh h/ồn. Trong đó Thiên h/ồn và Địa h/ồn không thường xuyên ở trong cơ thể người, mà thường xuyên bay tản ra ngoài.
Đôi khi bạn đến một nơi chưa từng đến bao giờ, nhưng lại cảm thấy vô cùng quen thuộc, đây chính là nơi Thiên h/ồn hoặc Địa h/ồn của bạn đã từng đến.
Người bình thường dù đã chế*, Thiên h/ồn và Địa h/ồn cũng sẽ không lập tức trở về, h/ồn phách luôn không trọn vẹn.
“Người này đúng là cao thủ, dùng Ngũ Hành Dẫn H/ồn Trận, dẫn về Thiên - Địa lưỡng h/ồn, rồi cưỡng ép bóc tách h/ồn phách.” Tôi hơi gh/ê t/ởm nhíu mày.
Ngũ Hành Dẫn H/ồn Trận là một trận pháp đặc biệt, lấy Ngũ hành làm cơ sở, sau đó dùng pháp khí đặc biệt kí/ch th/ích khí tức trên người Lý Trụ, dụ dỗ Thiên - Địa lưỡng h/ồn trở về.
Trên người Lý Trụ mặc đồ bơi, lại có váy đỏ, t r e o trên xà gỗ, Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ Ngũ hành đầy đủ, người đó dùng trận pháp dẫn về Thiên - Địa lưỡng h/ồn xong, tam h/ồn thất phách của Lý Trụ trọn vẹn, hắn mới bắt đầu bóc tách h/ồn phách.
Ba của Lý Trụ nghe mà há hốc mồm, “Con trai tôi chế* oan quá! Rốt cuộc là thằng nào tà/n nh/ẫn như vậy, Kiều đại sư, cô nhất định phải giúp chúng tôi.”
Bát tự của Lý Trụ thuần Âm, âm h/ồn hoàn chỉnh có công dụng rất lớn, nhiều tà pháp có ghi chép lại. Chỉ là những pháp thuật này diệt sạch nhân tính, phần lớn đã thất truyền từ lâu, bây giờ những môn phái biết những tà pháp này đếm trên đầu ngón tay.
“Chú cứ yên tâm, loại Tà tu này, chú không nói thì cháu cũng phải ra tay sửa trị chúng.” Tôi thân là Địa Sư, việc dọn dẹp môn hộ, trách nhiệm không thể chối từ.
“Kiều Mặc Vũ, tôi cảm thấy không ổn.”
Tôi và Giang Hạo Ngôn đi dạo trong làng, đến chỗ vắng người, cậu ấy quay đầu nhìn tôi, nói nhỏ, “Sinh h/ồn của Lý Trụ đã bị bóc đi rồi, vậy tại sao ngày hôm sau xá* nó t r e o trên xà nhà, Lý Viễn vẫn nghe thấy nó nói chạy mau?”
Tôi gật đầu, “Cậu trai trẻ, bây giờ nhạy bén gh/ê.”
“Hoặc là Lý Viễn đang nói dối, hoặc là, lúc đó có một h/ồn phách khác đã nhập vào Lý Trụ.”
Cơ thể Lý Trụ đã bị rút h/ồn, là vật vô chủ, bất cứ h/ồn m/a vất vưởng nào cũng có thể chạy đến nhập vào. Nếu có h/ồn phách khác chạy đến để hù dọa Lý Viễn, cũng không có gì lạ.
Điều lạ là, tại sao bây giờ, trong thôn lại không có một h/ồn m/a nào cả?
Chúng tôi đi đến cuối thôn, ở đây có một ngôi nhà cũ kỹ cô đ/ộc, một ông lão ngồi trước cửa hút th/uốc.
Mặt trời rất lớn, ông nheo mắt nhìn chúng tôi, những nếp nhăn trên trán hằn sâu như rãnh, “Cô bé à, lời của thằng nhóc Lý Viễn không tin được đâu.”
8.
Giang Hạo Ngôn móc từ túi ra một gói t.h.u.ố.c lá đưa cho ông cụ.
Nhìn hai chữ “Trung Hoa” trên vỏ bao, mắt ông cụ sáng lên, không khách sáo nhận nguyên gói, nhét vào trong tay áo.
“Thằng nhóc Lý Viễn đó, là đồ sâu bọ!” Ông cụ nghiêng đầu nhổ bãi nước bọt, trên mặt thoáng qua vẻ gh/ét bỏ.
“Thằng bé này khác với thằng Trụ, thằng Trụ từ nhỏ đã ngoan ngoãn, luôn bị Lý Viễn b/ắt n/ạt. Mẹ thằng Lý Viễn có việc gì bắt nó làm, nó đều lười biếng trốn việc, cuối cùng việc đều để thằng Trụ làm, còn dụ dỗ tiền tiêu vặt của thằng Trụ mà dùng. Lời nó nói, hai cô cậu tuyệt đối đừng tin.”
Ông cụ thao thao bất tuyệt, nói một đống lời x/ấu về Lý Viễn, từ nhỏ đã lừa gạt, ăn không ngồi rồi. Ngay tối đầu tiên chúng tôi đến, nó đã dám mò vào phòng tôi để ăn tr/ộm đồ, cảm giác đúng là phù hợp.
Chúng tôi đi vòng quanh làng một lượt, Giang Hạo Ngôn quen tay đưa th/uốc lá, dò hỏi, không có ngoại lệ nào, mọi người nhắc đến Lý Viễn, mười câu không có một câu tốt đẹp.
“Lý Viễn tại sao lại nói dối, nó nói những thứ sô-cô-la, mì gói đó, có nghĩa là có người khác cho Lý Trụ tiền à? Bao gồm cả bóng người cuối cùng đứng dưới gốc cây đó, nó muốn dẫn chúng ta điều tra theo hướng này sao?”
Giang Hạo Ngôn sờ cằm trầm tư, “Mặc Vũ, cậu thấy sao?”
“Thấy gì mà thấy, chúng ta đến đây để bắt m/a, chứ không phải để phá án.” Tôi trừng mắt nhìn Giang Hạo Ngôn, “Cậu học hút th/uốc từ khi nào đấy, giỏi giang ra phết nhỉ!”
“Oan uổng quá, cậu thấy tôi hút th/uốc bao giờ đâu? Trước khi đến tôi cố ý đi m/ua ở tiệm, nghĩ bụng đến lúc đó sẽ cần để hỏi chuyện dân trong thôn, tìm hiểu tình hình.” Giang Hạo Ngôn tủi thân nhìn tôi một cái, mái tóc mái bị gió thổi hơi vểnh lên, giống như một con ch.ó lớn ngoan ngoãn.
Kìa, thằng nhóc này tuy gia cảnh tốt, nhưng cũng khá hiểu chuyện đối nhân xử thế, không có cái vẻ cao ngạo của con nhà giàu, làm đồ đệ +1 điểm.
Thôn Lý Gia không lớn, tôi và Giang Hạo Ngôn không mất nhiều thời gian, đã tìm hiểu cặn kẽ tình hình cơ bản.
Tôi và cậu ấy quay lại gần nhà Lý Viễn, đứng dưới một cây đại thụ đối diện ngôi nhà cũ. Lý Viễn lúc đó chính là ở dưới gốc cây này, nhìn thấy một bóng người khác.
Cây là một cây hòe bình thường, có thể thấy ở khắp nơi trong nông thôn.
Tuy nhiên, cây này đã có tuổi đời, tán lá tròn xoe gần bằng nửa căn nhà. Thân cây to lớn, tôi đưa tay sờ lên lớp vỏ cây gồ ghề, nhưng lại kinh ngạc phát hiện ra một thứ hoàn toàn không thuộc về nơi này.