Chưa kịp sợ hãi, trên tờ đề lại ập đến một đợt câu hỏi mới, tôi giành được năm câu.

Lúc này chỉ còn tám phút.

Số 9 đi/ên cuồ/ng hỏi giám thị, đề của hai người kia trông có vẻ rất đơn giản, họ đang lia lịa viết.

Tôi trả lời đúng hai câu, bỏ ba câu.

Kết thúc đợt đề này, điểm của tôi và Dịch Nhiên lên 9, nam sinh đeo kính 8, nam sinh mặc đồ đen 7, còn số 9 tụt xuống còn 5.

Hắn ch/ửi rủa thậm tệ: "Đồ lão già ch*t ti/ệt, nhớ gì mà tệ vậy còn làm thầy giáo cái nỗi gì? Hại bố mày bị trừ bốn điểm!"

Thời gian thi chỉ còn năm phút, nghĩa là hắn phải trả lời đúng năm câu trong năm phút mới có thể lọt vào top ba.

Hắn có năng lực nhìn thấu, hai câu hỏi đơn lẻ tiếp theo quả nhiên bị hắn giành được.

Nhìn con số "7" hiện trên đầu hắn, rõ ràng là đã trả lời đúng.

Nhưng ngay giây tiếp theo, một đợt đề mới lại xuất hiện.

Tôi giành được bảy câu, sai một câu, sau khi dùng lượt miễn trừ điểm, cuối cùng cũng tìm được một câu biết làm.

Ngay khi tôi đang viết đáp án, những người khác phát ra tiếng kêu x/é lòng: "Ch*t rồi! Tôi viết sai rồi!"

"Xong đời rồi, tôi bị trừ hai điểm, tôi nhớ rõ ràng là đáp án này mà!"

Bên này Dịch Nhiên cũng báo tin mừng: "Tôi làm xong rồi, Đinh Hoan viết nhanh lên, cố lên!"

Lúc này loa phát thanh vang lên: "Dịch Nhiên đạt điểm tuyệt đối hạng nhất, vui lòng rời khỏi phòng thi ngay lập tức."

Ngay khi tôi chuẩn bị viết nét cuối cùng, số 9 lao tới như đi/ên cuồ/ng, đ/è tôi ngã xuống đất.

Mặt hắn nhăn nhó dữ tợn, hai tay siết ch/ặt lấy cổ tôi: "Tao không sống được thì mày cũng phải ch*t!"

Mặt tôi nhanh chóng tím đỏ, hơi thở gần như ngưng trệ, lực tay hắn không những không giảm mà còn tăng lên.

Trên bục giảng đột nhiên hiện đồng hồ đếm ngược một phút, hai người kia vẫn đang tiếp tục làm bài.

Tôi vùng vẫy hết sức bằng tay chân nhưng cũng không thể đẩy số 9 ra dù chỉ một ly.

Bộp! Bộp! Bộp!

Bộp! Bộp! Bộp!

Bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng đ/ập, tôi quay đầu nhìn lại, Dịch Nhiên mặt mày lo lắng vỗ mạnh vào kính, miệng cậu ấy không ngừng hô hào điều gì đó, nhưng tôi hoàn toàn không nghe thấy.

Thời gian ngày càng ít đi, hơi thở của tôi yếu dần, trong lúc mơ hồ, tôi nhìn thấy bốn người vừa bị số 9 đ/âm ch*t lúc nãy.

Tư thế của họ giống nhau một cách kỳ lạ, đều là đút tay vào túi quần, như thể muốn lấy thứ gì đó.

Đúng rồi! Quy tắc từng nói: Nếu gặp tình huống không thể giải quyết, hãy lấy thức ăn mang theo ra!

Tôi dùng chút sức lực cuối cùng lôi gói "th!t lợn rừng" trong túi ra.

Khoảnh khắc nhắm mắt lại, sự siết ch/ặt trên cổ được tháo bỏ, tôi bừng mở mắt, hít thở hổ/n h/ển.

Gói th!t lợn rừng tôi vừa lấy ra, không ngờ đã biến thành một con lợn rừng hung dữ!

Sau khi húc bay số 9, nó dùng hai chân sau đ/á vào người tôi để đá/nh thức.

Tôi đ/au đến mức cơn ho cũng bị ngắt quãng, chống người chạy đến tờ đề, viết nét cuối cùng của đáp án.

Cùng lúc đồng hồ đếm ngược kết thúc, loa phát thanh vang lên: "Đinh Hoan đạt điểm tuyệt đối hạng nhì, vui lòng rời khỏi phòng thi ngay lập tức."

Khoảnh khắc tôi bước ra khỏi lớp, vài tiếng thét chói tai vang lên.

"Á! Tôi không muốn ch*t!"

"Tôi không cam tâm!"

Sau đó là một tiếng "Ầm", bên trong n/ổ tung thành một đống đổ nát.

Tôi và Dịch Nhiên dìu nhau bước ra khỏi cổng trường.

Sau một tia sáng trắng lóe lên, bên ngoài cửa đã đứng đầy người.

Hơn mười phóng viên vây lại hỏi: "Hai em học sinh, với tư cách là những người đầu tiên ra khỏi phòng thi, các em có điều gì muốn nói không?"

Chúng tôi đều ngẩn ngơ, mãi không trả lời họ.

Các phóng viên liền tự mình bắt đầu tường thuật.

Mười phút sau, rất nhiều bạn học lần lượt bước ra từ trường, các phóng viên mới buông tha cho chúng tôi để đi phỏng vấn người khác. Tôi nhìn thấy một người vô cùng quen thuộc - số 9.

Cậu ta nhíu mày, vẻ mặt đầy bực bội: "Tôi thi không tốt lắm, cảm giác như trả lời sai rất nhiều câu, người cũng đ/au nhức, như thể vừa bị người ta đá/nh một trận vậy."

Khi ánh mắt cậu ta chạm vào tôi, cậu ta lướt qua như nhìn một người xa lạ.

Tôi phải mất rất nhiều ngày mới chấp nhận được chuyện kỳ quái này.

Một tháng sau, tôi và Dịch Nhiên đều nhận được giấy báo trúng tuyển vào một trường đại học trọng điểm.

Chúng tôi đi học bình thường, sinh hoạt bình thường, như thể chuyện này chưa từng xảy ra.

Một năm sau, cô em gái sắp thi đại học đến hỏi tôi bí quyết: "Chị hai, thành tích năm đó của chị rõ ràng không đủ điểm vào trường top đầu, sao đột nhiên lại lội ngược dòng được vậy?"

Tôi mỉm cười bình thản, từ ngăn kéo lấy ra một cuốn “Quy tắc dành cho thí sinh”.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
4 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
6 Thịt Tiên Chương 15
7 Ôn Cố Chương 13
10 U U Lục Minh Chương 30.
12 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm