ĐỆ NHẤT ĐẾ NỮ

Chương 6

14/04/2026 15:18

[Hệ thống: Ngươi thấy chưa!! Sở Diệp gh/ét nhất là những kẻ thèm khát Hoàng vị, ngay cả trưởng hoàng tử cũng…]

“Không phải đã nói trước mặt người ngoài phải gọi Trẫm là ‘Phụ hoàng’ sao!!” Sở Diệp vừa vội vàng che miệng ta, vừa nhét Ngọc tỷ vào lòng ta.

Ta nói: “Dạ Phụ hoàng, cảm ơn Phụ hoàng, cái kia cũng muốn!”

Hệ thống kinh ngạc. Nhưng nó chưa bỏ cuộc: [Chắc chắn là do ngươi còn nhỏ, nói gì hắn cũng không để bụng, bây giờ ngươi nhất định phải cố gắng nịnh nọt hắn, mới có thể khiến Sở Diệp yêu chiều ngươi hơn.]

Nịnh nọt? Nịnh nọt cái gì?

Sau khi ta có thể chạy nhảy, việc đầu tiên là nhanh nhẹn gi/ật lấy quả trái cây nhiệt đới được cống nạp trên tay Sở Diệp! Chạy lên chạy xuống, leo trèo khắp nơi, phía sau là Thị vệ, Ám vệ theo sát không rời. Phạm vi hoạt động của ta đã không còn gói gọn trong Thánh Thần Điện nữa.

Chơi chán rồi cũng chẳng màng Sở Diệp đang nghị sự với đại thần, cứ thế nghênh ngang bước vào, vục người nằm lên đùi hắn. Thừa tướng thấy vậy cũng chẳng lạ, tiếp tục tâu trình, còn Sở Diệp một bên lắng nghe một bên vuốt ve tóc ta.

Khi rảnh rỗi thì ta vô nghĩa lặp đi lặp lại chữ "m/a m/a", luôn miệng"m/a m/a, m/a m/a, m/a m/a" suốt, gọi Sở Diệp đến rồi nhe răng cười một cái. Cứ lặp đi lặp lại như vậy, cho đến khi hắn phát bực.

Ta lúc mới đến Thánh Thần Điện: "Oa, đây là nhà của Người sao~?"

Sau khi ở lại vài năm: "Đây là nhà người à, Đát ca*?" (Đát ca, tức là cách gọi anh traiđại ca nhưng mang sắc thái đáng yêu, nũng nịu.)

Diễn kịch làm ra vẻ được hai tháng đầu, cả đời vinh hoa phú quý đã lừa được trong tay rồi, còn diễn nữa làm gì??

Có lẽ là chê ta quá ồn ào, tròn tuổi rồi, ta liền bị Sở Diệp đưa vào Quốc Tử Giám đi học.

Hệ thống lại bắt đầu ra nhiệm vụ.

【Đến rồi, đến rồi, Ký chủ ngươi sắp bắt đầu có qu/an h/ệ với các nam chủ rồi, mấy năm này nhất định phải lấy được hảo cảm của bọn họ! Bên này là công tử nhà Thừa tướng, kia là nhi tử Đại tướng quân, kia là Thế tử của Vương gia khác họ...】

【Hệ thống: Ôi không, bọn họ đều vây quanh Sở Nguyệt, ký chủ ngươi mau xông lên đi! Ngươi phải thắng Sở Nguyệt, giành được tình yêu của bọn họ! Rồi sẽ có một đám cưới thế kỷ này nọ...】

Ta nói gì hả? Thật là vô lý!

Sau đó ta vòng qua mấy người bọn họ, cầm một bài luận về chính sách thời thế đang được bàn luận. Bước đến trước mặt một thanh niên mặc áo bào của phu tử.

【Hệ thống: ??? Ký chủ ngươi đang làm cái gì vậy? Ngươi thật sự đến để học à??】

【Ta: Vớ vẩn, mấy tên đó dù có làm quan đến phẩm cấp cao nhất cũng không bằng phẩm cấp của ta. Tại sao ta phải gả cho bọn họ?】

Tước hiệu, phẩm cấp, đất phong của ta sớm đã bị Sở Diệp cứ thêm thêm thêm mãi đến mức hắn cũng chán. Cả Chiêu Quốc, ngôi Hậu bỏ trống, chưa lập Thái tử, địa vị của ta bây giờ đã là dưới một người, trên vạn người.

Còn vị phu tử mới đến trước mặt ta đây, là chàng Trạng nguyên của khoa thi trước, Tạ Uẩn. Một thiếu niên thiên tài xuất thân từ gia đình bần hàn, mười lăm tuổi đỗ Tam nguyên cập đệ, được đích thân Vua phong làm Trạng nguyên. Bị Sở Diệp đưa vào Hàn Lâm viện rèn luyện vài năm, bây giờ còn chưa đến tuổi trưởng thành, lại bị hắn vớt ra rồi cho vào Quốc Tử Giám.

Cảm ơn hệ thống, ta biết Tạ Uẩn có tài trị quốc, tương lai sẽ làm quan đến Nhất phẩm Tể phụ.

Quan trọng nhất là, hắn lại có thể sống sót dưới tay bạo quân Sở Diệp, hơn nữa còn leo lên vị trí cao nhất.

Đúng là quá lợi hại. Đây chính là Thần nhân!

Chàng Trạng nguyên xuất thân hàn môn, thường đều là phe Hoàng đế, nhưng bây giờ hắn vẫn chưa được Sở Diệp trọng dụng.

Rất tốt, vậy ngươi chính là của ta rồi.

8.

Tạ Vận sững sờ, bởi vì hắn không ngờ rằng vị công chúa được đồn là kiêu căng, lại là người duy nhất tỏ ra tôn kính hắn nhất.

Mỗi giờ học, ta cũng là một trong số ít những học sinh chăm chỉ, hăng hái trả lời và đặt câu hỏi.

Tạ Vận không khỏi nhìn ta bằng ánh mắt khác, giảng bài cũng vô cùng tỉ mỉ. Còn công tử nhà Thừa tướng và Tiểu tướng quân bên kia cũng không cần ta phải tốn công. Mỗi lần ta đến, họ đều tự động vây quanh ta để lấy lòng và nịnh nọt.

[Hệ thống, ta còn chẳng biết mình cần phải tranh giành cái gì, ngươi rốt cuộc có hiểu hàm lượng vàng của một Đế nữ được sủng ái nhất không?]

Sở Nguyệt cũng đã hiểu, ánh mắt nhìn ta càng thêm oán h/ận. Ta lại một lần nữa dễ dàng cư/ớp đi sự chú ý và sủng ái của nàng ta.

Nhưng thực ra không phải ta cư/ớp, mà là Hoàng quyền, là Sở Diệp đứng sau lưng ta.

Ta đã mượn bản kiến giải về chính sách mới nhất của Tạ Vận. Rồi mang nó dâng lên trước mặt Sở Diệp.

Sở Diệp xem xong, liếc nhìn ta.

Ta chống cằm cười với hắn, hắn có chút bất lực xoa đầu ta: “Được được được, đều nghe theo con.”

Rồi ngày hôm sau, Tạ Vận được cung nhân dẫn đến cung Trùng Hoa, và nhìn ta, người học trò duy nhất của hắn.

Ta cười toe toét với hắn: “Phu tử, chúc mừng Ngài, thăng chức rồi!”

Tạ Vận trở thành phu tử của riêng ta.

Đương nhiên ta vẫn đến Quốc Tử Giám, việc kết giao tình đồng học với những người thừa kế của các quyền thần thế gia tương lai cũng rất quan trọng.

Về những thứ thật sự vẫn phải nhờ Tạ Vận dạy, hắn không phải kẻ ngốc. Ta đã chìa cành ô liu cho hắn, hắn có cơ hội tiếp cận Đế vương, cũng hiểu rõ sự bổ nhiệm này có ý nghĩa gì.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi và đối thủ cùng nhận dự án trùng tu thư viện

Chương 11
Trận mưa lớn khiến tầng hầm lưu trữ của một thư viện công cộng bị ngập nước. Tống Tri Vi, một chuyên gia phục chế văn vật giấy, buộc phải cùng đối thủ cạnh tranh lâu năm là Cố Thanh Sầm đưa ra quyết định về thứ tự cứu hộ các tài liệu trong vòng 48 giờ. Hai người đã thiết lập các tiêu chuẩn truy xuất nguồn gốc dựa trên độ ẩm, vị trí lưu trữ và công suất của kho lạnh, đồng thời phát hiện ra rằng phía thư viện vốn đã biết về vấn đề rò rỉ nước thông qua các dấu vết nước cũ, bảng kiểm tra định kỳ và đánh giá rủi ro. Điều khó chấp nhận hơn cả là Thanh Sầm từng bị ràng buộc bởi các điều khoản bảo mật nên đã nắm giữ một phần thông tin rủi ro, khiến những dự án mà Tri Vi từng thua trong quá khứ không còn đơn thuần là vấn đề thắng thua về năng lực. Dẫu biết việc công khai hồ sơ sẽ khiến công tác cứu hộ bị đình trệ và khoản thanh toán cuối cùng bị trì hoãn, họ vẫn lựa chọn công khai các nguyên tắc phân loại và dòng thời gian rủi ro dưới tên mình, từ đó xác lập một mối quan hệ đồng nghiệp mới – nơi họ có thể hợp tác nhưng cũng có thể chất vấn lẫn nhau trong chính những cái giá phải trả.
0