Khi chúng ta về đến phủ Thái phó, màn đêm đã phủ trùm vạn vật. Trong phủ không thắp đèn, đám hạ nhân đứng lặng c/âm hai bên lối đi, không ai dám thở mạnh trước bầu không khí u uất này. Phụ thân phẩy tay cho tất cả lui xuống, rồi đích thân dìu ta trở về phòng khuê.
Mọi thứ trong phòng vẫn vẹn nguyên như lúc ta chưa xuất giá, trên bàn vẫn là quyển kinh chép dở. Cảm giác như lễ cưới chấn động kinh thành ban ngày chỉ là một cơn á/c mộng hoang đường vừa tan biến. Phụ thân rót cho ta một chén trà nóng, lặng lẽ nhìn ta nhấp từng ngụm nhỏ để trấn tĩnh tâm h/ồn.
“Chuyện hôm nay, con đừng bận tâm.” Người phá vỡ sự im lặng, thanh âm trầm thấp, “Lỗi không phải ở con.”
Ta siết ch/ặt chén trà ấm trong tay, khẽ lắc đầu: “Phụ thân, con không sai, nhưng giờ đây con đã thành trò cười cho cả thiên hạ rồi.”
“Trò cười?” Khóe miệng người nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, “Kẻ nào dám cười, ta sẽ khiến kẻ đó vĩnh viễn không thể cất tiếng cười. Nữ nhi của Thẩm Kính ta, dù ở vậy thì cả đời này vẫn có ta bảo hộ, không một ai được phép kh/inh nhờn.”
Lời nói của người như ngọn lửa nhỏ sưởi ấm trái tim băng giá của ta. Nhưng ta không khỏi lo âu: “Tiêu gia là võ tướng đứng đầu, nắm giữ binh quyền trong tay, chúng ta hành động như vậy liệu có…”
“Binh quyền?” Phụ thân cười lạt, đôi mắt lóe lên tia sắc bén đầy quyền uy, “Binh quyền là của Hoàng thượng ban, chứ không phải vật riêng của Tiêu gia. Hắn có thể vì một nữ nhân mà vứt bỏ hôn lễ, thì ngày sau cũng có thể vì tư tình mà bỏ mặc quân vương. Một kẻ như vậy, liệu Thánh thượng có thể yên tâm để hắn nắm giữ đại quân?”
Ta bàng hoàng nhận ra tâm ý của phụ thân. Chuyện này đã vượt xa khỏi thể diện gia tộc, nó đã trở thành một nước cờ chí mạng trên bàn cờ chính trị đại triều.
Đêm ấy, ta lặng lẽ cởi bỏ bộ giá y nặng nề, khoác lên mình bộ thường phục giản đơn. Sáng hôm sau, tin tức đã lan truyền khắp phủ. Tiểu Đào – nha hoàn thân cận của ta – hấp tấp chạy vào, hơi thở đ/ứt quãng:
“Tiểu thư! Tiêu tướng quân... hắn đang quỳ ngoài cổng phủ!”
Đôi tay đang chải tóc của ta khựng lại giữa không trung: “Hắn đến từ khi nào?”
“Nghe nói đêm qua khi hắn vội vã trở về, thấy tân phòng trống không, sính lễ mất sạch mới bắt đầu hoảng lo/ạn. Lão tướng quân nổi trận lôi đình, đã cho thi hành quân pháp đ/á/nh hắn đến thừa sống thiếu ch*t. Vậy mà hắn vẫn mang theo thân hình đầy thương tích đó, chạy đến cổng phủ ta quỳ suốt từ nửa đêm đến tận bây giờ!”
Trong giọng nói của Tiểu Đào không giấu nổi sự hả hê. Ta nhìn mình trong gương, sắc mặt có phần nhợt nhạt, dưới mắt vương chút quầng thâm, nhưng đôi mắt ấy không còn vẻ e lệ, mong chờ của một tân nương. Giờ đây, nó chỉ còn là một mặt hồ phẳng lặng, lạnh lẽo đến sững sờ.
Quỳ suốt một đêm? Đầu gối rá/ch nát? Thật nực cười. Nếu đã biết có ngày hôm nay, hà tất lúc trước lại tuyệt tình đến thế?
Hắn tưởng rằng dùng khổ nhục kế là có thể gột rửa nỗi nh/ục nh/ã hắn đã ban cho ta, có thể khiến phụ thân ta mềm lòng sao? Hắn quá không hiểu phụ thân ta, và cũng chẳng hề hiểu một trái tim khi đã ch*t đi thì sẽ tà/n nh/ẫn đến nhường nào.
Suốt buổi sáng, phụ thân vẫn điềm nhiên như không. Người đi thượng triều, trở về lại xử lý công vụ, xem kẻ đang quỳ ngoài kia như không khí. Đến tận giữa trưa, quản gia mới vội vã vào báo:
“Lão gia, trong cung có người tới truyền tin. Hoàng thượng triệu ngài và… và Tiêu tướng quân đang quỳ ngoài kia lập tức tiến cung yết kiến.”
Phụ thân đặt bút xuống, gương mặt không chút gợn sóng. Trước khi bước ra cửa, người rốt cuộc cũng để lại một lời cho kẻ đang quỳ ngoài kia:
“Đi, truyền lời của ta cho Tiêu tướng quân.”
Quản gia khom người cung kính: “Xin lão gia cứ phân phó.”
Phụ thân nhìn lên bầu trời xám xịt, từng chữ thốt ra sắc lạnh như băng thép:
“Muốn cưới nữ nhi của ta sao?” Người ngừng lại một nhịp, rồi chậm rãi buông lời đoạn tuyệt: “Đợi đến kiếp sau đi!”