Cắn Chặt Không Buông

Chương 11

14/08/2025 11:43

Hạ Minh Duyên gọi điện cho tôi, vừa mở miệng đã dập tắt ý tưởng của tôi ngay từ trong trứng nước: “Anh vừa thông báo với bộ phận tài chính rằng bắt đầu từ tháng này anh sẽ trả cho em sáu khoản bảo hiểm và hai quỹ*. Nếu em rời đi thì số tiền đó sẽ không còn nữa.”

(*) Sáu loại bảo hiểm: bảo hiểm hưu trí, bảo hiểm y tế, bảo hiểm thất nghiệp, bảo hiểm y tế bổ sung, bảo hiểm t/ai n/ạn lao động và bảo hiểm th/ai sản. Hai quỹ: quỹ dự phòng nhà ở và quỹ trợ cấp.

Ch*t ti/ệt, sáu gói bảo hiểm và hai quỹ!

Trong khi các bạn cùng phòng của tôi vẫn đang đấu tranh với ông chủ về việc trả lương làm thêm giờ và nghỉ cuối tuần thì tôi đã có sáu khoản bảo hiểm và hai quỹ. Thử hỏi ai có thể cưỡng lại được sự cám dỗ này.

“Ngoài ra, nếu em cảm thấy tình cảm của anh đang khiến em gặp rắc rối, vậy anh hứa với em rằng anh sẽ không bao giờ nói về chuyện đó trong giờ làm việc nhé?”

Sự cám dỗ càng lớn hơn.

“Bây giờ em rời đi cũng không đáng. Tháng sau công ty sẽ tổ chức teambuilding và cùng nhau đi du lịch Tam Á. Vé máy bay và khách sạn đều đã sẵn sàng, em không đi thì thật đáng tiếc.”

Lần đầu tiên tôi biết được miếng bánh tư bản có sức hút như thế nào.

Chỉ cần vài câu là có thể cho email từ chức tôi vừa soạn vào thùng rác.

Đêm đó, tôi vẫn mơ về sáu gói bảo hiểm và hai quỹ.

Cứ tưởng những ngày tốt đẹp của mình sắp đến nhưng hôm sau, một cuộc điện thoại đã phá tan giấc mơ của tôi.

“M/ộ Từ, hình như bố mẹ cậu cũng ở đây, họ đang đợi ở dưới lầu.”

Triệu Nguy vẫn còn cảnh giác khi gọi điện cho tôi: “Tôi thấy bố mẹ cậu không vui lắm, mau tới đây đi.”

Lúc đó tôi đã lên tàu điện ngầm, còn cách công ty một trạm dừng.

Mỗi ngày Triệu Nguy đều tiếp khách hàng nên rất quen thuộc với nhân viên bảo vệ ở tầng dưới. Nghe nói có người đang tìm người từ công ty chúng tôi, nhân viên bảo vệ ở tầng dưới nhanh chóng gọi điện cho Triệu Nguy. Sau khi hỏi thăm tình hình, anh ta mới gọi cho tôi.

Vừa ra khỏi ga tàu điện ngầm, tôi đã lọt vào mắt bố mẹ, tôi chưa kịp nói chuyện thì hai người đã lao tới làm một tràng với tôi.

“Giờ thì hay quá nhỉ, đến cả điện thoại của bố mẹ cũng không nhận, cứ vậy mà dập máy. Có phải mày tính không nhận mặt bố mẹ này nữa đúng không?”

“Tại sao hai người lại ở đây?”

“Thế nào, tại sao không đến được? Bây giờ mày ở thành phố lớn, thân là con người nhưng lại cư xử như con chó. Mày đã quên mất bố mẹ mình ở dưới quê rồi đúng không? Đừng quên là ai đã nuôi dạy mày khôn lớn.”

Nhìn thấy đám đông đi lại xung quanh rồi lại nhìn bố mẹ vây lấy tôi ở giữa, trái phải đều là tiếng ch/ửi bới, cuối cùng tôi cũng không nhịn được mà lên tiếng.

“Là ai? Trước khi vào cấp ba, hai người vẫn luôn đi làm bên ngoài, miệng cứ nói là vì tôi nhưng thực tế có bao giờ gửi tiền về không? Tiền học phí của tôi từ khi còn nhỏ đều là do ông bà làm ruộng ki/ếm được.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0