Hoàng hậu là nam nhân

Chương 9

09/05/2026 13:24

Sự việc xảy ra quá đột ngột, khi được hộ tống rời đi, ta vẫn chưa hết bàng hoàng.

Giờ phút này mới hiểu, âm mưu của người Bắc Kỳ chưa bao giờ là hòa thân, mà là ám sát hoàng đế Đại Chu.

Sở quân đã sớm đoán được mục đích của họ.

Hắn chỉ đang chờ.

Chờ họ ra tay trước, để chính danh trừng trị.

Việc ta khăng khăng xuống đài, suýt nữa đã phá hỏng kế hoạch của hắn.

Nghĩ đến những người ch*t thảm, nghĩ đến vẻ gi/ận dữ của Sở quân, tim ta đ/au nhói, nằm vật trên sập, nửa tỉnh nửa mê.

Chờ mãi, Sở quân vẫn không trở về.

Trong cơn mê man, ta mơ hồ nghe thấy tiếng thị nữ:

"Hoàng hậu nương nương phát sốt rồi, mau, mau gọi ngự y!"

Lại sốt rồi.

Thật vô dụng...

Ta hoàn toàn hôn mê.

Tỉnh lại lần nữa, tẩm điện tĩnh lặng, vị đế vương trẻ tuổi đang ngồi bên án thư xa xa, cầm bút rồi lại đặt xuống.

Lặp đi lặp lại, chẳng thể hạ bút.

Chân mày nhíu ch/ặt, như muốn kẹp ch*t ruồi.

Ta nín thở, từ từ khép mắt.

Không thể để hắn phát hiện ta đã tỉnh, không lại phải thay hắn phê tấu chương.

Khép mắt, lại mở ra.

Liếc nhìn vẻ khổ sở của Sở quân, ta vội vàng nhắm mắt lại.

Nếu ta thay hắn phê, người khổ sẽ là ta.

Không được, trốn được lúc nào hay lúc ấy.

Nhưng trốn được một lúc không trốn được cả đời.

Vật lộn một hồi, lại mở mắt.

Chạm phải ánh mắt âm u đang nhìn về phía này.

Giả vờ ngủ không kịp nữa rồi.

"Hoàng hậu của trẫm tỉnh rồi." Sở quân khẽ nhếch môi, ánh mắt không hiền.

"Vừa hay, trẫm vừa nhận được mẻ tấu chương mới, Hoàng hậu qua xem giúp."

Ta biết ngay mà!

"Sao, Hoàng hậu không nguyện?"

Ta vội thu lại vẻ mặt đ/au khổ, chống người định xuống sập, mắt tối sầm, ngã vật trở lại.

Giờ thì không phải ta không muốn, mà là ta không thể.

Hắn hẳn còn chút lương tâm, không...

Không thể đem tấu chương đến tận giường bắt ta xem chứ?

Nhìn chồng tấu chương được bưng đến bên sập, mắt ta lại tối sầm.

Sở quân nhanh tay đỡ lấy ta, vỗ vỗ chồng giấy tờ.

"Hoàng hậu, xem trẫm chu đáo chưa, biết nàng không xuống nổi, liền mang tấu chương đến tận giường."

Khóe miệng ta gi/ật gi/ật.

Thật là chu đáo, ta không biết nói gì hơn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
10 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm