Kể từ khi phát hiện bí mật của Hồng Lâu, dù cố gắng che giấu tâm sự đến đâu, tôi vẫn không kiềm chế được vẻ chán gh/ét khi nhìn mặt bố.

Trong đầu tôi luôn hiện lên cảnh tượng đêm đó, những cô gái áo xống không lành lặn vây quanh bố tôi.

Cái gọi là nhà nghỉ này, chẳng phải là nhà thổ sao? Bố tôi là gì? Tú bà? M/a cô? Rốt cuộc ông ấy đóng vai trò gì ở đây?

Những cô gái kia, bất kỳ ai trong số họ đều có nhan sắc và khí chất không thua kém minh tinh màn bạc.

Liên tưởng đến ba quy tắc nhập trú của Hồng Lâu, đặc biệt điều cuối cùng cấm nữ giới lưu trú, tôi không khỏi nghĩ bậy. Lý do khiến các vị khách nam lưu luyến nơi này, có lẽ chính là đây.

Nhưng tôi không biết rằng, đêm đó khi đang rình xem Hồng Lâu, có đôi mắt đỏ như m/áu đã theo dõi tôi đến tận lúc rời đi.

Bố tôi hôm ấy về rất khuya, lại lén vào phòng tôi. Không biết có phải ảo giác không, trên người bố phảng phất mùi hương khói tựa như trong chùa chiền.

Ngửi thứ mùi này, tôi dần chìm vào giấc ngủ sâu. Bố bước từ bóng tối vào, như á/c q/uỷ Satan, vuốt ve mái tóc tôi với vẻ mặt vừa lưu luyến vừa âm hiểm.

"Tử Tử, đừng trách bố tà/n nh/ẫn. Chỉ có thể trách con tại sao lại đi xem những thứ không nên thấy." Bố c/ắt lọn tóc và lấy đi ống m/áu trên cánh tay tôi.

Sáng hôm sau nhìn gương, khuôn mặt đào tơ mắt phượng kia có còn là tôi? Chỉ một đêm mà dung mạo và khí chất thay đổi kinh khủng thế?

Tiếng trực thăng vang trên nóc nhà. Bố tôi đi rồi sao?

Bước xuống phòng khách vắng tanh, mùi hương khói vẫn lởn vởn. Ngồi trên sofa, tôi cảm thấy toàn thân mềm nhũn, cổ họng khô ch/áy dù chỉ đi vài bước.

Chuông điện thoại vang lên. Là bố. Do dự hồi lâu, tôi vẫn bắt máy.

"Tử Tử à, hôm nay bố lên thành phố. Con cần bố m/ua gì không?"

"Dạ không ạ. Cảm ơn bố."

"Thôi được. Hôm nay con ở nhà đừng đi đâu nhé. Tối bố cố về sớm ăn cơm cùng con."

Cúp máy, linh tính mách bảo tôi có điều bất thường. Bố đi thành phố vốn là chuyện thường, chưa bao giờ hỏi m/ua đồ như thế. Còn... tại sao đặc biệt dặn tôi không được ra ngoài?

Việc lạ ắt có q/uỷ.

Tôi biết không nên nghi ngờ bố mình, nhưng hôm nay lòng tôi cứ thấy bồn chồn khó tả.

Đứng dậy mở cửa muốn ra vườn, nào ngờ cửa đã khóa trái.

Nhớ lời bố dặn ban nãy, mí mắt tôi gi/ật giật liên hồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhầm Lẫn Đặt Cống Phẩm Ở Động Phủ Của Ta, Sau Khi Nàng Chết, Ta Bị Ép Làm Mẹ Kế Cho Con Trai Hắn

Chương 19
Ta là tinh quái trong núi, đã sống mấy trăm năm. Có một cô bé khi còn sống, cứ mùng một rằm lại đến thắp hương, lễ vật năm nào cũng chất đầy trên tảng đá của ta. Ta lười đếm xiết, cứ thế mà ăn không ngồi rồi. Không ngờ nàng chết sớm, để lại đứa con ba tuổi, ngày ngày leo núi đến mộ khóc lóc. Nó khóc thương mẹ, khóc suốt hai năm trời. Khóc đến nỗi nhũ đá trong động của ta cũng suýt long ra. Ta không nhịn nổi nữa, hiện nguyên hình chỉ thẳng vào đứa nhóc: "Khóc cái gì? Mẹ mày còn nợ ta hai năm lễ vật chưa trả!" Đứa trẻ ngẩng đầu, mặt mũi nước mũi giàn giụa, chớp chớp mắt hỏi: "Vậy ngươi làm mẹ ta đi, ta thay bà ấy trả." Ta đứng hình. Mấy trăm năm chưa từng bị ai chọc tức, hôm nay lại thua một đứa nhãi ranh còn hôi sữa.
Cổ trang
0
Chỉ Lan Chương 8
Bại Tướng Chương 25: Đừng sợ, tôi sẽ không cắn em.