Chúng Ta... Là Của Nhau Nhé!

Chương 4

15/10/2024 09:36

4.

Khi vào tiệc, tôi đưa quà cho anh.

Lúc đó trời lạnh, tôi quàng một chiếc khăn quấn kín cả mặt, đến câu "Chúc mừng sinh nhật chú Lục" cũng nói không rõ ràng.

Tôi cảm thấy nụ cười của anh chân thành hơn so với những nụ cười khách sáo trước đó, anh đưa quà của tôi cho phục vụ rồi hỏi: "Sao chỉ có Tĩnh đi cùng bố mẹ thế? Còn Khải đâu?"

Bố tôi cười giải thích: "Thằng Khải nhà tôi đi đón vợ chưa cưới nên đến muộn vài phút."

Tôi vui vẻ ngồi vào chỗ, vài phút sau mọi người đã đến đông đủ, bữa tiệc sinh nhật chính thức bắt đầu.

Tôi có thể thấy Lục Cơ thường xuyên phải xã giao, kỹ năng diễn thuyết của anh rất tốt, nên bài phát biểu của nhân vật chính hoàn toàn ngắn gọn nhẹ nhàng.

Lúc lơ đãng, tôi nghe bố mẹ tôi thăm dò chuyện anh đã ổn định sự nghiệp và giờ có nên lo chuyện gia đình không.

Tôi vô thức lắng tai nghe.

Tôi nghe thấy Lục Cơ cười khẽ vài tiếng, nhìn bố mẹ tôi rồi nói: "Cũng có nghĩ đến."

Giây trước tôi còn chìm đắm trong giọng cười của Lục Cơ, vì đây thực sự là lần đầu tiên tôi nghe rõ anh cười như vậy, nhưng lời anh nói ngay sau đó khiến tôi lập tức tỉnh táo lại, ngẩng đầu lên đầy vẻ tò mò.

"Một câu nói của cậu Lục thế này chắc là có người yêu rồi đúng không?" Bố mẹ tôi dù ngang hàng nhưng cũng lớn hơn anh nhiều tuổi, vì thế gọi anh là cậu Lục.

Lục Cơ chỉ cười, không trả lời.

Mẹ tôi thấy thế cũng không hỏi thêm gì nữa.

Còn tôi trong lòng cảm thấy lẫn lộn nhiều cảm xúc, rồi bất giác nhận ra mình đang nghĩ cái gì vậy, quan tâm chuyện người ta kết hôn hay không để làm gì cơ chứ!

Sau đó, tôi len lén nhắn tin than phiền với cô bạn thân.

Cô ấy gửi lại cho tôi một dấu hỏi lớn, rồi hỏi thêm một câu: "Có phải mọi chuyến tàu tình yêu của cậu đều chỉ chạy trên tuyến đường yêu thầm không?"

Tôi trả lời cô ấy bằng một câu đầy ẩn ý, vì chuyện lần trước gặp Lục Cơ tôi cũng đã kể với cô ấy một lần, sau đó còn nhắc đến chuyện anh có qu/an h/ệ với chị dâu tôi, nên cô bạn cũng hiểu rõ bối cảnh và đưa ra nhận xét rất đúng trọng tâm.

Tôi còn chưa kịp nói thêm gì thì bị anh trai ngốc của tôi đ/á một phát dưới bàn.

Tôi ngẩng đầu lên, thấy Lục Cơ đang nhìn mình, bố mẹ tôi cũng đang nhìn.

Mẹ tôi liền trách móc: "Cả ngày cứ dán mắt vào điện thoại, đây là sinh nhật chú Lục, bỏ điện thoại xuống một lúc không được à?"

Tôi đành cười khổ sở, nhấc ly nước trái cây lên: "Vâng, con tự ph/ạt một ly."

"Con bé này!" Bố tôi rõ ràng bị tôi làm cho bực mình, nhưng thấy có người ngoài nên cũng nén lại, không m/ắng nhiều.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm