Nhân Viên Này Lạ Lắm

Chương 9

14/07/2025 22:00

Ánh mắt sếp và ánh mắt cậu gặp nhau trong thoáng bất ngờ ngượng ngùng như phim thần tượng.

“Khoan khoan! Sao lại ở đây?” – Cả hai đồng thanh.

Trợ lý gọi điện đến báo: “Xin lỗi hai người, bên resort nhầm phòng. Đặt 2 phòng đơn, họ nhập thành 1 phòng đôi. Hôm nay hết phòng rồi. Hai anh chịu khó... ở chung nha.”

Khương Hàn Dật nắm ch/ặt điện thoại: “Tôi trả lương để các người tổ chức ra thế này sao?”

An Triều Vỹ nuốt nước bọt: “Ờm... em có thể ra ghế sofa nằm. Em nhỏ con, em co lại như con mèo là vừa liền.”

Khương Hàn Dật thở dài, tháo kính: “Thôi, chia đôi giường. Miễn cậu đừng ngáy.”

Triều Vỹ mở to mắt: “Ủa sếp tưởng em ngáy? Không đâu! Em... nói mớ thôi.”

“Càng tệ hơn.”

Đêm xuống, hai người mỗi bên giường, quay lưng vào nhau.

Ngoài cửa sổ, trời trở lạnh, sương m/ù dày đặc. Trong phòng thì...

“Sếp ngủ chưa?”

“Chưa.”

“Vậy... em hỏi chút nha. Anh từng có người yêu chưa?”

“Không.”

“Thiệt hả? Ủa vậy sao... lạnh dữ vậy?”

Khương Hàn Dật im lặng một hồi rồi đáp khẽ: “Không phải tôi không có cảm xúc. Chỉ là chưa từng gặp ai khiến tôi muốn thể hiện cảm xúc đó.”

Triều Vỹ nằm yên. Rồi khe khẽ hỏi: “Còn... nếu người đó là nhân viên quèn, hay tấu hài, hay phiền… thì có cơ hội không?”

Khương Hàn Dật: “... Cậu đang nói chính mình à?”

“Em chỉ hỏi giùm bạn em tên Triều Vỹ thôi ạ!”

Một lúc sau, khi tưởng sếp đã ngủ, Triều Vỹ khe khẽ thì thầm: “Em biết anh hay nhìn em... nhưng không gh/ét. Có lúc còn mỉm cười.”

Khương Hàn Dật: “…”

“Em cũng hay nhìn anh... nhưng không dám cười to, sợ bị đuổi.”

“Nếu một ngày, em đột nhiên... biến mất khỏi công ty, anh có để ý không?”

Lặng. Một giây. Hai giây. Rồi…

“Có.” – Khương Hàn Dật khẽ nói.

“Sẽ để ý. Và... sẽ tìm.”

Căn phòng lại yên ắng.

Chỉ có tiếng trái tim của ai đó đang thình thịch, trong đêm se lạnh.

Sáng hôm sau, Triều Vỹ tỉnh dậy, thấy mình đã... nằm gần sếp hơn mức cần thiết.

Tay cậu còn... gác nhẹ lên người Khương Hàn Dật?!

“AAAAAAAA!!” – cậu bật dậy như tên b/ắn.

“Em... em bị mộng du!”

Khương Hàn Dật nhìn cậu, mặt tỉnh bơ: “Lần sau gác tay thì gác cao chút. Gần ngựk là nguy hiểm.”

Triều Vỹ đỏ bừng, suýt nữa dùng gối tự đ/ập vào mặt.

[Hệ thống: Độ thiện cảm tăng mạnh!]

[Tình trạng hiện tại: Sếp không còn muốn đuổi cậu. Còn muốn… giữ cậu lại gần hơn.]

Sáng sớm hôm sau, khi mọi người đang chuẩn bị rời resort về lại thành phố, thì Khương Hàn Dật... ngồi im, mặt xanh như tàu lá.

“Sếp không ăn sáng hả ạ?” – Triều Vỹ hỏi, tay cầm bánh mì trứng ngập sốt.

“Không đói.”

“Ủa vậy sao mặt sếp trông giống... người sắp đi đầu th/ai vậy?”

Cậu vừa dứt câu, Khương Hàn Dật ngã nhẹ về phía sau, được nhân viên bên cạnh đỡ lấy.

Trợ lý sợ xanh mặt: “Sếp bị sốt rồi! 38.5 độ!”

Ngay lập tức, đoàn công tác hốt hoảng, người lo kêu xe, người đặt lịch bác sĩ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0