Tôi báo cho tài xế địa chỉ là một khu chung cư cao cấp nổi tiếng.

Tài xế không cần dùng GPS, lái thẳng đến đó luôn.

Tôi mượn điện thoại của tài xế bấm số:

"Lục Tư Hành, anh có ở nhà không?"

"Có, có chuyện gì vậy?"

"Em đang đến nhà anh, dùng điện thoại của tài xế đây."

"Được, anh ra cổng đón em."

Tôi chỉ nhớ được hai số điện thoại - Triệu Duệ Lâm và Lục Tư Hành.

Người yêu và người bạn tôi tin tưởng nhất.

Trên xe, từ xa tôi đã thấy bóng dáng quen thuộc đứng ở cổng khu chung cư.

Lục Tư Hành dáng người cao g/ầy, mặc áo khoác đen, trông như một sát thủ lạnh lùng.

Xe vừa dừng, tôi bước xuống nói: "Anh trả hộ em tiền xe nhé."

Lục Tư Hành trả tiền xong, ánh mắt đăm đăm nhìn vào bụng tôi:

"Thẩm Văn, em không muốn sống nữa à?"

Tôi kéo ch/ặt áo khoác: "Ngoài này lạnh lắm, về nhà rồi nói tiếp được không?"

Lục Tư Hành tức gi/ận nhưng vẫn đưa tôi về nhà.

Tôi không khách sáo, lục tủ lạnh nhà anh ta, thấy ổ bánh mì liền x/é ra ăn.

Lục Tư Hành với bàn tay thon dài nhanh chóng gi/ật lấy ổ bánh mì trên tay tôi:

"Không được ăn đồ lạnh."

"Kệ nó lạnh hay không, em sắp ch*t đói rồi." Tôi với tay định cư/ớp lại.

Lục Tư Hành ném gọn ổ bánh vào thùng rác:

"Anh nấu mì, em ăn không?"

"Ăn."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Năm thi đại học, gã đầu vàng bảo tôi phải học hành tử tế

Chương 11
Ngày nhận được kết quả trúng tuyển vào Thanh Hoa, tôi đang trông tiệm ở quầy lễ tân của một quán net. Quán net này nằm tít bên trong ngôi làng giữa lòng thành phố. Ông chủ là một gã tóc vàng, trên cổ có một vết sẹo cũ. Bình thường, nơi này lúc nào cũng chật kín người cày thuê, người chơi cùng và lũ học sinh trốn học. Thế nhưng hôm đó, ông chủ dập tắt điếu thuốc, gầm lên với cả quán: "Tất cả tắt tiếng game đi! Học bá của chúng ta chuẩn bị tra kết quả thi đấy!" Hàng chục gã tóc vàng, người cày thuê, người chơi cùng đồng loạt im bặt. Ngay cả tiếng gõ phím cũng dừng hẳn. Khoảnh khắc màn hình sáng lên, kết quả trúng tuyển hiện ra: 【Đại học Thanh Hoa.】 Quán net như nổ tung. Có người đập bàn, có người huýt sáo. Lại có một người chơi cùng đỏ hoe mắt nói: "Sau này đứa nào còn dám nói quán net hại người, tôi sống chết với đứa đó." Nửa năm trước, tôi bị gia đình hào môn đuổi ra khỏi nhà. Không nơi để đi, tôi trốn vào quán net này để trú mưa. Ông chủ ngậm điếu thuốc hỏi tôi: "Chơi máy không?" Tôi lắc đầu: "Tôi không có tiền." Gã nhíu mày: "Thế nhóc đến đây làm gì?" Tôi ôm chặt cuốn sách bài tập ướt sũng, lí nhí đáp: "Ở đây đèn sáng. Tôi có thể mượn một góc để làm bài tập được không?"
Hiện đại
Vườn Trường
Nữ Cường
0
Hừng đông Chương 7
Tương Nghi Chương 7
Lệnh Huy Chương 11