Sắc mặt Tô Vãn Tình thay đổi nhanh chóng. Một đống bùa chú đen ngòm vung ra, nhưng vô dụng. Không chỉ vậy, ánh mắt cô ta cũng bắt đầu trở nên mê man. Tô Vãn Tình khẽ rên một tiếng, phun ra một ngụm m/áu tươi. Cô ta liên tục lùi lại, trốn sau lưng x/á/c sống cuối cùng cũng ý thức được, mình đã chọc phải thứ không nên chọc.
Cô ta ôm ch/ặt Âm Dương Bảo Giám trước ng/ực: "Rốt cuộc ngươi là thứ gì?"
Bóng dáng Q/uỷ Mẫu, chậm rãi ngưng tụ trong ô quang. Khuôn mặt m/áu thịt lẫn lộn của cô ta, gần như dán sát vào mặt Tô Vãn Tình. Trong hốc mắt đen ngòm, chảy ra hai hàng lệ m/áu màu đen.
"Ồn ào! Cô...làm ồn đến con tôi rồi..."
Tô Vãn Tình hét lên ra lệnh: "Lên! X/é x/á/c cô ta cho ta!"
Cái x/á/c sống chỉ còn một cánh tay, gầm lên một tiếng, hung hăng nhào về phía Q/uỷ Mẫu. Nhưng mà, hắn thậm chí còn không chạm được vào vạt áo của Q/uỷ Mẫu.
Q/uỷ Mẫu chỉ chậm rãi giơ tay lên, nhẹ nhàng thổi vào hắn một cái—một luồng khí xám có thể nhìn thấy bằng mắt thường, lướt qua thân thể x/á/c sống.
Giây tiếp theo, cái x/á/c cao lớn vạm vỡ kia, giống như khúc củi bị rút hết nước, nhanh chóng teo tóp lại, da trở nên như vỏ quýt khô, dính ch/ặt vào xươ/ng. Cuối cùng, hóa thành một bộ da bọc xươ/ng khô quắt, "bùm" một tiếng tan ra trên mặt đất, trở thành một đống bột tro đen...
Quá kinh khủng!
Tô Vãn Tình kinh hãi đến mức liên tục lùi mấy bước, Âm Dương Bảo Giám trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất.
Cô ta cố gắng trấn định, một lần nữa thúc giục Bảo Giám, một đạo ô quang b/ắn về phía Q/uỷ Mẫu. Nhưng ô quang chiếu vào người Q/uỷ Mẫu, lại như bùn ngấm vào biển không gây ra chút gợn sóng nào.
"Chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao?" Q/uỷ Mẫu phát ra tiếng cười quái dị "khè khè", ánh mắt rơi vào chiếc hộp gỗ tử đàn.
"Cái thứ đó...là của ta."
Lòng tôi khẽ động.
Q/uỷ Mẫu tối nay đến tiệm cầm đồ Vĩnh An, vậy mà cũng là vì con rối thế mạng?
Nhưng mà, tại sao? Cô ta cần cái thứ tà vật này để làm gì?
Ngay khi tôi đang suy nghĩ, Tô Vãn Tình đã làm ra một hành động đi/ên rồ hơn.
Cô ta lại dám x/é bỏ bùa phong ấn trên hộp gỗ.
Q/uỷ Mẫu hoàn toàn nổi gi/ận: “Cô muốn ch*t.”
Cô ta đột ngột há miệng, phát ra một tiếng gầm vô thanh – một làn sóng âm màu đen có thể thấy bằng mắt thường, lan tỏa dữ dội từ cô ta ra.
Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!
Toàn bộ kính cửa sổ trong tiệm, trong nháy mắt bị chấn vỡ tan tành. Đồ cầm đồ trên kệ, liên tiếp n/ổ tung thành tro bụi.
Tôi bị làn sóng âm đó quét trúng, chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng đều lệch vị trí, một ngụm m/áu nóng hổi phun ra, trước mắt tối sầm, suýt chút nữa ngất xỉu tại chỗ.
Tô Vãn Tình cũng bị chấn đến chảy m/áu mũi miệng, chật vật không chịu nổi, nhưng cô ta lại gắng gượng chống đỡ được.
Những phù văn màu m/áu trên chiếc váy trắng của cô ta, giờ phút này đã sáng đến cực điểm, tựa như đang bốc ch/áy vậy.
Là Huyết Y Chú!
Một loại chú pháp vô cùng đ/ộc địa – cần dùng tâm huyết của người thân trực hệ trong vòng ba đời, pha thêm bột nghiền từ bốn mươi chín loại đ/ộc trùng vẽ thành, có thể giúp người mặc chống đỡ một lần công kích chí mạng. Nhưng cái giá phải trả là, người thân cung cấp tâm huyết sẽ tổn thọ, không được ch*t yên ổn.
Nhà họ Tô quả nhiên đủ tà/n nh/ẫn! Tà/n nh/ẫn với người khác, càng tà/n nh/ẫn với người nhà.
‘Nó là của tôi.”
Tô Vãn Tình như phát đi/ên, cuối cùng cũng cạy được nắp hộp. Bên trong hộp nằm một con rối gỗ chỉ bằng bàn tay. Ngũ quan của con rối mơ hồ không rõ, giống như bị người ta dùng d/ao cùn khắc lung tung. Trên người nó chằng chịt những thứ giống như tóc.
Ngay khi nó xuất hiện, âm khí hoành hành khắp tiệm cầm đồ tựa như tìm được đường thoát, hóa thành từng đạo khí lưu màu đen, đi/ên cuồ/ng tràn về phía nó.
Tô Vãn Tình cười đi/ên cuồ/ng: “Ha ha ha… Cuối cùng ta cũng có được ngươi”
Cô ta túm lấy con rối, tay còn lại lấy từ trong ng/ực ra một con d/ao nhỏ bằng bạc sắc bén. Không chút do dự vạch thẳng vào cổ tay mình. Phụt một tiếng, m/áu tươi tuôn ra.
Cô ta lại muốn dùng m/áu của mình, để cưỡng ép thúc đẩy con rối thế mạng.
Một giọng trẻ con q/uỷ dị, từ trong con rối truyền ra.
“Không đủ… m/áu quá bẩn… không đủ…”
“Tôi biết là không đủ.”
Nụ cười của Tô Vãn Tình càng thêm dữ tợn, cô ta đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt nóng rực nhìn về phía bụng của Q/uỷ Mẫu: “Cho nên tôi đã tìm cho ngươi một vật tế tốt nhất.”
Lời còn chưa dứt, cô ta giơ chiếc Âm Dương Bảo Giám lên, nhắm ngay bụng của Q/uỷ Mẫu!
“Thu!”
Lần này sức mạnh của Bảo Giám, đều tập trung vào phần bụng nhô lên. Trong ánh sáng đen, có thêm một tia tơ bạc q/uỷ dị, sợi tơ bạc đó giống như một con rắn đ/ộc sống lại, vô cùng chính x/á/c quấn lấy bụng của Q/uỷ Mẫu.
Cô ta lúc trước đang che giấu. Tô Vãn Tình từ đầu đến cuối không hề muốn đối đầu trực diện với Q/uỷ Mẫu. Mục đích thực sự của cô ta, là h/iến t/ế q/uỷ th/ai oán khí ngút trời này để thúc đẩy con rối thế mạng.
Thì ra người cần con rối, không phải nhà họ Tô mà là chính cô ta.
“Con của tôi… Không…”
Q/uỷ Mẫu phát ra một tiếng kêu thảm thiết. Cô ta có thể chống đỡ các cuộc tấn công vào bản thân, nhưng lại không bảo vệ được đứa con trong bụng.
Ảo ảnh của q/uỷ th/ai đó, bị tơ bạc tách ra khỏi cơ thể mẹ, phát ra tiếng khóc càng thêm thê lương, trong tiếng khóc đó thậm chí còn mang theo một tia c/ầu x/in.
Tôi nhìn thấy mà hai mắt muốn nứt ra.
Tô Vãn Tình cưỡng ép tách con của cô ta, quả thực là mất hết nhân tính.
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc này, một giọng nói già nua mà lo lắng, đột nhiên vang lên trong đầu tôi.
“A Chính! Khởi động Cưỡ/ng Ch/ế Tài Định! Nhanh!”
Là ông nội! Tinh thần tôi phấn chấn, lập tức tìm được chỗ dựa.
Thứ ỷ lại lớn nhất của tiệm càm đồ Vĩnh An, không phải ki/ếm gỗ đào, cũng không phải Chuông Trấn H/ồn mà là thiết luật mà ông tổ dùng đạo hạnh và công đức cả đời, ngay cả Thiên Đạo cũng ngầm thừa nhận – Cưỡ/ng Ch/ế Tài Định. Đây là nền tảng tồn tại của tiệm cầm đồ Vĩnh An.
Đạo lý rất đơn giản, vạn vật đều có giá của nó. Muốn có được thứ gì, thì phải trả giá một thứ có giá trị tương đương. Bất kể là người là q/uỷ, là thần là m/a, ở tiệm cầm đồ Vĩnh An đều phải tuân thủ quy tắc này.
Tô Vãn Tình cưỡng đoạt con rối thế thân, không có thứ gì tương đương để trao đổi, iều này đã phá vỡ quy tắc.
Mà tôi, với tư cách là người bảo hộ đời thứ chín của tiệm cầm đồ, có quyền tiến hành Cưỡ/ng Ch/ế Tài Định.
Lấy m/áu làm dẫn, lấy thân làm tế!
Tôi giãy khỏi sự trói buộc của x/á/c sống, hung hăng cắn đầu lưỡi, phun tinh huyết lên tượng thần.
“Tôi, Trần Chính, truyền thừa đời thứ chín của nhà họ Trần, sắc lệnh – Khởi động, Cưỡ/ng Ch/ế Tài Định.”
Oong—— Theo tiếng nói của tôi vang lên, một luồng chính khí bùng lên từ bức tượng, tỏa ra ánh sáng vàng rực. Ngay lập tức xua tan cơn gió kỳ lạ bao trùm căn phòng, toàn bộ tiệm cầm đồ sáng bừng như ban ngày.
Đôi mắt của bức tượng gỗ giờ đây mở to, như thể nó vừa sống dậy.
Trên tay tượng gỗ cầm chiếc roj vàng lấp lánh phù văn... Ánh mắt sắc như điện, uy nghiêm quét khắp hội trường.
Q/uỷ Mẫu bị trói buộc bởi ánh sáng đen bỗng nhiên cảm thấy áp lực giảm đi! Q/uỷ th/ai hư ảnh lập tức co rụt lại.
Còn Tô Vãn Tình bị sáng vàng vàng chói lọi này làm cho không mở nổi mắt, Âm Dương Bảo Giám trong tay phát ra một tiếng ai oán, ánh sáng đen cũng vì thế mà ngưng trệ.
“Tiệm cầm đồ Vĩnh An, trao đổi ngang giá, thiên đạo công bằng.”