6
"Em đã đi đâu thế?"
Lục Trạch mặt lạnh tanh đang đứng đợi ngay trước cửa nhà.
Thấy tôi trở về, hắn cũng chẳng đợi tôi trả lời, quay người đi thẳng vào trong bếp.
Tôi từ ngày hôm qua đã muốn hỏi rồi, Lục Trạch thân giá cả trăm tỷ, chẳng phải là nên ở biệt thự lớn, thuê ba bốn người giúp việc sao? Sao bây giờ lại phải tự mình xuống bếp nấu cơm thế này?
Cái dáng vẻ đeo tạp dề của hắn trông giống hệt như một người vợ hiền dâu thảo vậy.
"Nhà nhỏ một chút mới có lợi cho việc bồi dưỡng tình cảm."
Hắn nhàn nhạt nói tiếp: "Xuống bếp là vì có nghiên c/ứu chỉ ra rằng, muốn nắm giữ trái tim của một người đàn ông, trước tiên phải nắm giữ dạ dày của anh ta."
Tôi nghe xong liền bị ngụm nước cam làm cho sặc sụa.
Lục Trạch nhàn nhạt liếc nhìn tôi một cái, cầm khăn giấy đến dọn dẹp bãi chiến trường loang lổ trên bàn.
Sao tự dưng trong lòng lại thấy chột dạ thế này nhỉ?
"Anh ăn đi, anh ăn nhiều vào." Tôi liền gắp miếng bữa sáng phong phú mà Lục Trạch vừa xếp cho mình bỏ ngược lại vào đĩa của hắn.
Lục Trạch khẽ nhếch khóe môi, dùng ngữ khí vô cùng bình tĩnh để hỏi: "Kỳ phát tình của em là vào lúc nào thế?"
"Khụ khụ..."
Tôi đến cả tuyến thể còn chẳng có, đào đâu ra cái gọi là kỳ phát tình chứ! Đáng gh/ét thật sự mà.
Tôi hiện tại vẫn chưa thể thú nhận mình là một Beta, bởi vì Thẩm Viễn từng nói gia tộc họ Lục tuyệt đối không cho phép Lục Trạch kết hôn với một Beta.
"Em phải nói trước cho anh biết, công việc của anh rất bận, cần phải sắp xếp thời gian trước cho hợp lý."
Tôi ngơ ngác hỏi hắn sắp xếp cái gì.
Lục Trạch nở một nụ cười cưng chiều: "Đương nhiên là để ở bên cạnh em vượt qua kỳ phát tình rồi. Một Omega đã kết hôn thì rất khó m/ua được th/uốc ức chế bên ngoài đấy."
Người tôi ngốc luôn.
"Là... lúc nào cơ?"
Tôi lắp bắp ấp úng đáp đại: "Nửa năm sau ạ."
Lục Trạch nhíu ch/ặt lông mày: "Lâu như vậy sao?"
Nửa năm sau không đúng à?
Tôi liền uể oải sửa lời: "Em nhớ nhầm, là một tháng sau ạ."
Lục Trạch chớp chớp mắt: "Được."
Trong lòng tôi lúc này chỉ có đúng ba chữ: "Tiêu đời rồi!"
7
Sau khi ăn cơm xong, Lục Trạch cũng không đi làm.
"Anh có kỳ nghỉ kết hôn, hôm nay ở nhà để bên cạnh em. Muốn đi đâu tuần trăng mật nào?"
Tôi đành đ/âm lao phải theo lao: "Thôi không đi đâu nữa ạ, ở nhà là tốt nhất rồi."
Lục Trạch bước tới nắm lấy tay tôi, đặt lên môi khẽ hôn một cái: "Được, chúng ta ở nhà, đi đâu cũng không bằng ở nhà."
A a a a!
Tôi lập tức rụt phắt tay về.
Một Beta đ/ộc thân từ trong trứng nước như tôi tại sao lại phải chịu cái loại tội lỗi ngọt ngào này cơ chứ?!
Sau khi trò chuyện xong xuôi về chủ đề tuần trăng mật, Lục Trạch dắt tôi ra ngoài cửa, dẫn đi tham quan một vòng đống bất động sản và siêu xe của hắn.
"Anh tính m/ua xe m/ua nhà à?"
Lục Trạch lắc đầu: "Mấy cái này đều là của anh cả rồi."
Biệt thự view sông, Lamborghini, Ferrari...
Kẻ nghèo hèn chỉ biết thở dài, quả nhiên thế giới của người giàu tôi không thể nào hiểu nổi.
"Cũng là của em nữa." Lục Trạch nhìn thẳng vào mắt tôi: "Của anh chính là của em, anh sẽ không bắt em ký vào thỏa thuận tài sản tiền hôn nhân đâu."
Trái tim tôi bỗng bị giáng một đò/n chí mạng. Tôi cảm thấy lương tâm của mình đang bị lên án dữ dội.
Lục Trạch cúi người xuống nhìn thẳng vào mắt tôi: "Khi nào em chuẩn bị sẵn sàng rồi, chúng ta sẽ đi lĩnh chứng (đăng ký kết hôn) nhé."
Tôi nuốt một ngụm nước bọt cái ực.
"Em... có một người bạn."
Mí mắt Lục Trạch khẽ gi/ật nảy một cái.
"Em thực sự có một người bạn, cậu ta đã lừa gạt tình cảm của một người. Nếu anh là cái người bị lừa đó, anh sẽ làm thế nào?"
Ánh mắt Lục Trạch trong nháy mắt liền trở nên vô cùng sắc lẹm. Hắn khẽ nhếch khóe môi:
"Thế thì anh sẽ bắt cậu ta phải nếm mùi lợi hại của anh."
Tôi tém tém cái nết lại ngay lập tức. Cái ý định muốn khai báo toàn bộ sự thật liền bị bóp ch*t ngay từ trong trứng nước.
Con yêu ơi, bố ruột của con đ/áng s/ợ quá đi mất!
8
Buổi tối lúc đi ngủ, trên chiếc tủ đầu giường bỗng xuất hiện thêm một cuốn lịch đếm ngược thời gian.
Lục Trạch nằm ở phía bên phải tôi, thấy tôi mang vẻ mặt thắc mắc liền thản nhiên giải thích: "Là ngày đếm ngược đến kỳ phát tình của em đó."
Tôi kéo chăn trùm kín đầu giả ch*t. Một mạch ngủ thẳng cẳng cho đến khi trời sáng.
Sáng hôm sau Lục Trạch nhận được một cuộc điện thoại đột xuất, sau khi cúp máy liền muốn dắt tôi đi đến trường Đại học A.
"Em chẳng phải cũng tốt nghiệp từ ngôi trường đó sao? Anh đến đó để làm một buổi giảng bài khách mời, em có thể tranh thủ đi tìm bạn học tụ tập một chút, lát nữa chúng ta cùng nhau ra về."
Hắn nói không sai, tôi và Thẩm Tư Dĩnh đều học cùng một trường Đại học.
Lục Trạch mặc một bộ vest chỉnh tề, thắt cà vạt lịch lãm, sau đó từ trong tủ quần áo lấy ra một bộ đồ nhìn qua là biết ngay phong cách của một Omega chính hiệu đưa cho tôi: "Bộ này không tệ đâu."
Tôi hít sâu một hơi, nhắm mắt nhắm mũi thay vào.
Dù sao thì tôi cũng đã lấy được bằng tốt nghiệp rồi, thời điểm này đến trường chắc là không đụng mặt người quen đâu nhỉ.
Chỉ là cái flag này dựng lên quá sớm rồi...
"Tiểu Úc."
Ngay tại cổng trường, Chu M/ộ Bạch mang vẻ mặt mừng rỡ đến đi/ên cuồ/ng, lớn tiếng gọi tên của tôi một tiếng.
Cánh tay đang định mở cửa xe giúp tôi của Lục Trạch bỗng khựng lại giữa không trung, ánh mắt sắc lẹm bỗng chốc găm thẳng vào người tôi.