Đáng đ/au đầu hơn cả chuyện đó là mẹ tôi lại bắt đầu giục cưới. Bảy năm trước, để rời khỏi nhà họ Giang, tôi đã giả vờ mình và Giang Hành Chi là người đồng tính khiến mẹ tôi khóc hết nửa ngày.
Về sau, tôi giải thích với bà rằng tôi chỉ không muốn sống dưới cái bóng của Giang Hành Chi, tôi muốn đi con đường của riêng mình, đó chỉ là kế sách của tôi thôi, bà mới miễn cưỡng nín khóc.
Thế rồi, tôi vừa tốt nghiệp xong là mẹ tôi đã sốt sắng giới thiệu đối tượng xem mắt cho tôi, đầu tôi sắp n/ổ tung đến nơi rồi. Tôi thật sự không muốn kết hôn hay yêu đương gì cả, tôi chỉ muốn làm một kẻ cuồ/ng công việc thôi, tại sao lại không cho phép chứ.
M/ộ D/ao nhìn tôi vò đầu bứt tai, vẻ mặt đầy suy sụp, khẽ mỉm cười: "Anh cũng bắt trend mạng g/ớm nhỉ?"
"Dù sao tôi cũng là Tổng giám đốc của một công ty giải trí, sao lại không hiểu mấy từ hot trend trên mạng được." Tôi bất lực bĩu môi.
"Thôi được rồi, đừng than ngắn thở dài nữa, để em giúp anh."
"Giúp thế nào?" Tôi hoài nghi nhìn cô ấy.
"Anh cứ trực tiếp nói với bác gái em là bạn gái anh, rồi để cánh nhà báo chụp lấy một hai tấm ảnh m/ập mờ, tung tin hẹn hò của chúng ta ra. Sau đó anh nói với bác rằng vì tính chất công việc của em đặc th/ù, không thể để lộ chuyện yêu đương nên không thể đến thăm bác được. Còn những chuyện về sau, em sẽ lo liệu."
Tôi nhìn M/ộ D/ao, c.ắ.n răng nói: "Dạo này có tâm sự gì thì cứ nói với anh, đừng có nghĩ quẩn mà đ.á.n.h đổi tiền đồ của mình đấy, em là cây rụng tiền của anh đấy nhé."
M/ộ D/ao mỉm cười dịu dàng: "Có một người, em cảm thấy anh ấy thích em, nhưng anh ấy cứ như cái bình gốm bị gắn ch/ặt miệng vậy, sống c.h.ế.t không chịu thừa nhận là thích em, em chỉ còn cách ép anh ấy một chút thôi."
"Có khi nào xảy ra trường hợp, thẬT ra anh ta không thích em không?"
M/ộ D/ao cười rạng rỡ hơn: "Thích hay không, có thể nhìn ra được từ ánh mắt mà."
Cô ấy nhìn tôi rồi lại thở dài một tiếng: "Giang Hành Chi còn một đoạn đường dài phải đi đấy nhỉ? Có cần giúp anh ta một tay không?"
Ơ kìa, sao đang yên đang lành lại nhắc đến Giang Hành Chi vậy?
10.
Cuối cùng tôi cũng đồng ý với đề nghị của M/ộ D/ao, bởi vì mẹ tôi từ mỗi ngày một cuộc điện thoại giờ đã tăng lên thành ba cuộc, thúc giục đến mức đầu tôi muốn n/ổ tung.
Tôi chụp một tấm ảnh của M/ộ D/ao gửi cho mẹ, sau đó theo kế hoạch để cánh săn ảnh chụp được hai tấm hình, chẳng qua cũng chỉ là cùng nhau đi ăn, biểu cảm trông có vẻ ám muội một chút.
Tiếp đó...
Tiếp đó tôi bị b/ắt c/óc.
Lúc tôi về nhà tối qua thì bị người ta dùng khăn tẩm t.h.u.ố.c mê đ.á.n.h ngất, khi tỉnh lại thì thấy mình đang nằm trên một chiếc giường lớn, tay chân đều bị xích sắt khóa ch/ặt, mắt bị bịt kín không nhìn thấy gì, chỉ có thể nghe thấy tiếng bật lửa "tạch tạch".
Kẻ đó ngồi cách tôi không xa lắm, nhịp thở rất nhẹ, trong phòng không có mùi t.h.u.ố.c lá. C/ứu mạng, không lẽ anh ta định phóng hỏa th/iêu c.h.ế.t tôi luôn sao?
Không phải chứ, M/ộ D/ao đâu có nói người kia là xã hội đen đâu.
"Anh Hai à... tôi... ưm..." Tôi còn chưa kịp nói hết câu đã bị người đó chặn môi.
Cái tình huống gì đây, bắt tình địch rồi phát hiện tình địch còn đẹp hơn cả đối tượng m/ập mờ của mình, nên "cong" luôn rồi à?
Không được, anh Hai à, anh tuyệt đối đừng có cong nhé, anh mà cong là đời tôi tàn đấy.
Tôi liều mạng lắc đầu, không muốn bị anh ta hôn. Chẳng hiểu sao cảm giác này không giống lúc Giang Hành Chi hôn tôi, anh ta hôn khiến tôi thấy hơi buồn nôn.
"Cút... cút đi... đừng chạm vào tôi, gh/ê t/ởm!" Không biết từ nào tôi nói đã kích động anh ta, anh ta dùng sức bẻ mạnh đầu tôi, hung hãn hôn xuống, đi/ên cuồ/ng c.ắ.n x/é đôi môi tôi, vị m.á.u tanh lan tỏa giữa hai người. Vừa rồi vì quá căng thẳng nên tôi không ngửi thấy mùi gỗ tuyết tùng quen thuộc kia.
Trong kẽ hở giữa những lần lấy hơi, tôi hỏi: "Giang Hành Chi, mẹ kiếp anh đang làm cái trò gì thế? Mau thả tôi ra ngay!"
Giang Hành Chi gỡ băng bịt mắt của tôi ra, ánh sáng đột ngột khiến nước mắt tôi chảy ròng ròng. Anh ta nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt ấy. Lúc này tôi mới nhận ra Giang Hành Chi hiện tại đ/áng s/ợ đến mức nào.
Trong mắt anh ta vằn vện những tia m/áu, đôi đồng t.ử đỏ rực như một con dã thú đang bị giam cầm sắp phá tan lồng sắt lý trí mà lao ra, thế nhưng biểu cảm trên gương mặt lại bình thản đến lạ lùng, tạo nên một cảm giác lạnh lẽo dọc sống lưng.
...
Bệ/nh hoạn, cố chấp, mất kiểm soát.
Đó là những từ duy nhất tôi có thể nghĩ ra để hình dung về Giang Hành Chi lúc này.
"Tưởng Hà nhà chúng ta yêu đương rồi sao?" Anh ta mơn trớn khuôn mặt tôi, gương mặt thoáng hiện vẻ đi/ên cuồ/ng. Bàn tay anh ta đặt trên cằm tôi, không dùng quá nhiều sức nhưng lại khiến người ta không cách nào vùng vẫy thoát ra được: "Tại sao? Tại sao em lại đi thích người khác? Bảy năm rồi, cuối cùng em vẫn chọn ở bên cô ta."
Giọng điệu anh ta đột nhiên trở nên quyến luyến, triền miên: "Em nói xem, nếu cô ta biết em ở dưới thân tôi khóc đến mức không thành tiếng, khóc lóc c/ầu x/in tôi dừng lại, liệu cô ta còn thích em nữa không?"
Tôi...
Anh ta bây giờ cực kỳ không bình thường, tôi chỉ có thể cố gắng dỗ dành: "Không phải, tôi không thích cô ấy, đó chỉ là diễn kịch cho mẹ tôi xem thôi, tôi không có ở bên cô ấy."