Bố tôi đ/ập cửa ầm ầm ở ngoài cổng, gào thét những lời nguyền rủa đi/ên cuồ/ng.

"Lan Điềm, con đĩ này, có đồ tốt mà lại giấu diếm không cho bố mày."

"Mở cửa ngay cho bố, đừng bắt bố phải ra tay."

Từ nhỏ đến lớn, bố chưa bao giờ m/ắng tôi như thế, luôn cưng chiều tôi hết mực, ngay cả việc to tiếng cũng chưa từng có.

Tôi bịt tai cố không nghe những lời đó.

Không biết hôm nay có phải là ngày tôi ch*t không.

đ/au lòng hơn cả là tại sao một gia đình êm ấm bỗng trở nên như thế này.

Không biết bao lâu sau, tiếng đ/ập cửa ầm ĩ ngoài cổng chuyển thành những tiếng gõ nhẹ nhàng.

"Lan Điềm, cô có trong đó không? Tôi là Đại Cước."

Tôi sợ đến nỗi lông tóc dựng đứng.

Hả? Có thể nào?

Người đàn ông mà tôi còn chưa kịp nói tên cho anh ta biết, sao có thể tìm thẳng đến nhà tôi, lại còn thần kỳ xuất hiện trước cửa phòng?

"Bà ơi, làm sao giờ, cô ấy không mở cửa."

Hử? Không phải một người?

"Lui ra!" Giọng cô gái nghe rất hay.

"Ầm!" Tôi nằm dưới gầm giường nhìn cánh cửa và giá sách vỡ tan như hoa tuyết, toàn thân cứng đờ không dám nhúc nhích.

"Lan Điềm, bọn tôi phá cửa là để c/ứu cô, nên... cô không được bắt chúng tôi đền tiền đấy nhé!"

Gương mặt to lớn của Đại Cước thò xuống đất nói một cách vô tư.

Tôi thực sự muốn khóc, đây có phải là vấn đề quan trọng không?

Tôi gật đầu như cái máy, rồi bị anh ta lôi từ dưới gầm giường ra.

Ngẩng đầu thấy một thiếu nữ tóc buộc đuôi ngựa đang bóc hạt hướng dương, tay còn tự mang theo túi rác.

Cũng... khá là cầu kỳ nhỉ!

"Đây là bà tôi, Kỳ Phàm Âm, chuyện của cô bà ấy có thể giải quyết được!" Đại Cước vui vẻ giới thiệu.

Dù trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng tôi không hỏi.

So với việc một cú đ/á làm vỡ tan cửa và giá sách, thì chuyện cô ấy trẻ như vậy đã lên chức bà, tôi hoàn toàn không có hứng thú hỏi.

Bố tôi nằm bất tỉnh trước cửa, trên người đắp thêm chiếc chăn dán đầy bùa vàng.

Đại Cước một tay vác bố tôi đi thẳng xuống lầu.

Ngoài sân, mẹ và ông nội co ro trong góc nhìn chằm chằm á/c ý về phía chúng tôi, vừa sợ hãi vừa liếc nhìn Kỳ Phàm Âm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chú Rể Thay Thế

Chương 14
Trước lễ cưới một tuần, đối tượng kết hôn đột nhiên liên lạc với tôi, nói hôn lễ hủy bỏ. “Lý do.” “Ban đầu người tôi muốn tìm là omega có mùi cam quýt từng cứu tôi, nhưng mùi tin tức tố của cậu lại là mùi cam, tôi nhận nhầm rồi. Bây giờ tôi đã tìm được người đó, tôi phải chịu trách nhiệm với cậu ấy.” Tôi nhắm mắt, cố ổn định lại cảm xúc, rồi đồng ý. Từ nhỏ tôi đã là “con nhà người ta” trong mắt mọi người, kiểu cuồng học cuồng làm trong truyền thuyết. Bây giờ thiệp mời cũng phát hết rồi, chỉ còn một tuần nữa là đến hôn lễ. Nếu hủy cưới, tôi không mất nổi mặt mũi này. Vì vậy tôi trực tiếp gọi điện cho trung tâm ghép đôi. “Giúp tôi tìm một Alpha có độ phù hợp tin tức tố thấp hơn sáu mươi phần trăm.” “Anh khóa trên, chuyện này… độ phù hợp như vậy, anh có ý gì?” Tôi khép tập tài liệu trong tay lại. “Như vậy thuận tiện ly hôn.”
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
9
Ngạ Mộng Sử Đồ Chương 40: Diễn tập